WORLD TIME
MẸ TRÙNG DƯƠNG

BẢN VẼ KT    GAMES    ABOUT    KIENTRUC    THƠ & TẾU    HOA LAN    DHKT3    SINH HOAT KT
SINH HOAT TORONTO    QUÊ HƯƠNG    MÙI VỊ QUÊ TA    ALBUM VIỆT    QUỐC KỲ    MẸ VIỆT    THƠ TÌNH
THƠ HAY    TIỂU ĐƯỜNG    WORLD-TIME & CAL    ĐẤT VIỆT    VĂN HÓA VIỆT    TRUYỆN CƯỜI    ALL LINKS VIETNAM
B-NGUYEN: (416) 533-6757                E-Mail :  nguyen6757@rogers.com
AnhKTS, AnhHungVoDanh, BanXua61, Berlin92, BienHoa99, Tho&Teu, DHKT2, DRIVERS, KtAustralia, KTScacKhoa, CacKTS,
KtParis, KtToronto, KyYeu, Thanh, Can, Nguu, Banh, OngDo, QueHuong, MuiViQueTa, AlbumViet, Sau33Nam, SearchJOBS,
SHOPPING, EmailKTS, Chicago, Sydney, ThayNhac, SaRet, Toronto, Vietnam, Music, Houston, QuocKy, TienViet, Lispfile, MeViet,

Ðỗ Trung Quân
- Mẹ
Phạm Duy
- Mẹ Trùng Dương
- Mẹ Việt Nam Ơi
- Mẹ Ta
- Mẹ Chờ Mong
- Mẹ Trong Lòng Người Đi
Vi Kha
- Mẹ Việt Nam
- Tạ Từ Mẹ Con Đi
Bé Ngoan
- Dĩ Hiếu Vi Tiên
- Nhớ Mẹ ...!!!!
- Vần Thơ Dâng Mẹ
Cỏ Nhớ
- Bữa cơm của mẹ
Ðài Hương
- Mẹ Của Con
Diên Nghị
- Mẹ Già
Đồng Đức Bốn
- Mẹ Tôi
Hoàng Việt
- Mẹ Quê
Lưu Trọng Lư
- Nắng mới
Nguyễn Quốc Khương
- Mẹ Không Thể Hóa Đá Vọng Phu
Lệ Mi
- Nổi Ðau Mất Mẹ
Mực Tím
- Thương tặng Mẹ
Ngô Xuân Hậu
- Cho Mẹ
Nguiễn Ngu Í
- Má
Nguyễn Chí Thiện
- Mẹ Tôi
- Mẹ Ơi
- Có Người Mẹ
Bạt Ngàn
- Mẹ Đã Về
Nguyễn Duy
- Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa ...
Ninh Huy
- Tình Mẹ
Phan Thịnh
- Lời Mẹ Âu Cơ
Thanh Quyên
- Mất Mẹ
Thùy Linh
- Bài Văn Về Mẹ
Tiểu Quyên
- Niềm Hạnh Phúc Trăng Sao
Trần đức Uyển
- Thư Gửi Mẹ
Trần Thái Vân
- Bóng Mẹ
Trần Trung Ðạo
- Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười
- Chuyện Ðời Mẹ
- Mẹ Là Thơ Nên Ðất Nước Sẽ Hồi Sinh
- Góc Phố Xưa Nơi Mẹ Vẫn Ngồi
- Thưa Mẹ, Chúng Con Ði
Tứ Diễm
- Bài Thơ Thương Gửi Mẹ
- Bài Thơ Tháng Năm Thương Tặng Mẹ
- Thương Gửi Mẹ
- Tình Mẹ Bao La
Tuyết Linh
- Dâng Mẹ
Xuân Chính
- Lời Ba Mẹ
Thích Nhất Hạnh
- Bông Hồng Cài Áo
Doãn Quốc Sỹ
- Nghĩa Mẹ Tình Mẹ
Y Vân
- Lòng Mẹ
Ngày Ghi Ơn Mẹ
Ở Hoa Kỳ và Canada, ngày Chúa Nhật thứ hai của tháng Năm dương lịch được mang tên là "Ngày Hiền Mẫu", ngày mà ai ai cũng nô nức bày tỏ lòng kính yêu người thân mến nhất trên đời, tức là người Mẹ của chúng ta.

Thật vậy, không ai có liên hệ mật thiết và dịu dàng với ta cho bằng Mẹ. Không ai yêu thương và chăm sóc ta cho bằng Mẹ. Chín tháng cưu mang, ba năm nâng niu bú bởm, bảy năm quạt nồng ấp lạnh, rồi suốt đời an ủi, vỗ về, chiều chuộng, chở che và phấn khích...đời Mẹ đã thực sự gắn liền với đời con! Có bao giờ ta quên được những nụ cười hiền hoà, những ánh mắt trìu mến của Mẹ!? Cho tới lúc bạc đầu răng long, trái tim chúng ta sẽ vẫn còn rung động khi nghe tên Mẹ, bởi vì Tình Mẫu Tử khắng khít quá, thiêng liêng quá và mênh mông vô cùng không thể nào vơi cạn được.

BACK TO TOP
Mẹ Trùng Dương
Sóng vỗ miên man
như câu ru êm
của mẹ dịu dàng
Nước biếc mênh mông
như Đôi tay ôm
của me trùng dương

Mẹ Việt Nam cho quê hương
muối trắng thêm thơm
mâm cơm mặn nồng
Mẹ còn cho con luôn luôn
tôm to cá lớn tươi ngon Đầy thuyền
Mẹ hiền không lên bão tố
Mẹ già không Đem nỗi khó
Mẹ là mẹ nhà cho mưa với gió hiền khô

Ngày ngày vươn vai ra khơi
Đón ánh dương soi
con tim bồi hồi
Chiều chiều chơi vơi không nguôi
thương thương nhớ nhớ con trong cuộc Đời
Mẹ tìm con trong gió Bắc
Mẹ về phương Nam nắng gắt
Tình nhà mở cửa Đem ra góp với bao la

Sóng vỗ êm êm
như khuyên con nên
trở lại Mẹ hiền
Gió rít thông reo
như kêu con mau
trở về Mẹ yêu

BACK TO TOP
Mẹ Việt Nam Ơi
Mẹ Việt Nam ơi, mẹ Việt Nam ơi
Mẹ Việt Nam ơi, mẹ Việt Nam ơi

Chúng con Đã về khát khao hơi mẹ
Chúng con xin thề giữ thơm quê mẹ

Cuộc Đời rồi phai tàn sau thế giới
Chỉ còn tình yêu của mẹ mà thôi

Ôi Mẹ Việt Nam
Ôi Mẹ Việt Nam

BACK TO TOP
Mẹ Ta
Mẹ Việt Nam không son không phấn
Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn ...
Mẹ Việt Nam không mang nhung gấm
Mẹ Việt Nam mang tấm nâu sồng !

Mẹ Chờ Mong
Mẹ chờ mong ngày trông tháng Đợi
Đợi Thần Trai Đội Đá vá trời
Với hồn Nữ Oa Mẹ giơ tay Đón
Với tình nước non Mẹ còn chờ mong ...
Mẹ Trong Lòng Người Đi
Đồi cao cao núi cao
Rừng sâu sâu rú sâu !
Cũng có có lối leo Đường trèo ...
Đường treo treo giữa Đèo
Đường dẫu dẫu hiểm nghèo
Đường ta ta vẫn có lối theo ...

Đường lên lên núi Lam
Đường sang sang Thất sơn
Đường tới những chiến công ngọn nguồn
Hoành sơn nghiêng dẫy nằm
Vạn kiếp chốn dung thân
Đường Đưa ta Đến với người thương ...

Ra Đi còn nhớ ngày nào ...
Nuôi con Mẹ vẫn nguyện cầu :

Người sinh ra có nhau
Phải thương nhau mến nhau
Nhưng Đã có biết bao phen khổ Đau ...
Giặc xâm lăng nước nhà
Phải cứu lấy dân ta
Thì ta lên núi với Mẹ già ...

Anh ơi phải lính thì Đi ...
Nơi quê em gìn giữ lời thề

Vườn dâu em Đốn sâu
Trẻ thơ khôn lớn mau
Cho chiến sĩ bước theo tiếng Mẹ kêu ...
Mẹ giơ tay Đón chào
Gìn giữ lũ con yêu
Vì yêu con chiến Đấu dài lâu !

BACK TO TOP

BACK TO TOP
Mẹ Việt Nam
Mẹ Việt nam ơi mẹ Việt nam
Dáng mẹ iêu lưng còng, tóc bạc
Vẫn không quản sức già tuổi hạc
Sớm với chiều tận tụy vì con

Mẹ Việt nam ơi Mẹ Việt nam
Suốt đời mẹ âu sầu lận đận
Chốn bể dâu vào ra mấy bận
Đôi vai gầy vẫn gánh quan sang

Mẹ Việt nam ơi Mẹ Việt nam
Mẹ đã sống một đời đầy lệ
Máu thịt mẹ qua từng thế hệ
Nuôi lớn con không quản cơ hàn

Con có lỗi thật nhiều với Mẹ
Bỏ Mẹ đi trong lúc lầm than
Thương Mẹ quá trong cảnh điêu tàn
Chiều bên cửa vẫn ngồi trông đợi

Mẹ có hiểu lòng con không Mẹ ?
Bỏ Mẹ đi đau lắm Mẹ à
Trong tim con bóng Mẹ đậm đà
Luôn nhắc nhở con về với Mẹ
Nghĩ thương Mẹ mà lòng con hận
Lũ cộng thù phá hoại quê hương
Mẹ con ta phải cách đôi phương
Tình mẫu tử từng đêm rên xiết

Chiều đất khách con buồn trông Mẹ
Nhớ vòng tay ấm áp ngày nào
Đáy lòng con chợt đẫm lệ trào
Trong giấc ngủ mơ màng dáng Mẹ

Mẹ hãy sống chờ con Mẹ nhé
Con sẽ về bên gối Mẹ yêu
Con sẽ xua đi những tiêu điều
Để mắt Mẹ rày thôi sủng nước

Mẹ hãy đợi, hãy chờ con nhé
Con sẽ về quét sạch quỉ ma
Để môi gầy Mẹ lại nở hoa
Hôn lên trán con như ngày ấy

Kính dâng lên Mẹ yêu
Trại tỵ nạn Banthad-Thailand 1988

Tạ Từ Mẹ Con Đi
Mẹ Việt Nam ơi !
Đêm nay buồn buông phủ đất trời ...
Mẹ Việt Nam ơi !
Đêm nay lòng con lệ trào rơi !

Con nhìn quanh mình
Mẹ ơI !
Những đoàn người lặng bước trong đêm
Âm thầm ...
Như những bóng ma trơi
Những con tàu
Lặng lẻ...
Ra khơi !
Về nơi nào ?
Còn chưa biết được Mẹ ơi !

Con nhìn lại mình
Mẹ ơI !
Ôi ê chề, đời sống chua cay
Ai ngờ đâu số kiếp an bày
Ôi đau buồn đành phải bó tay
Quê hương mình con bỏ lại hôm nay ...

Con mang theo một hòn đất nhỏ
Đất quê hương - Xương Thịt của Người
Con hít lấy từng làng gió nhẹ
Gió quê hương - Hơi Thở Mẹ Yêu
Con xin uống từng dòng mưa đổ
Mưa quê nhà - Nước Mắt Mẹ rơi
Con ôm lấy một đời mẹ Khổ
Để nhớ hoài hai chữ Việt Nam !
Xin đừng khóc
Mẹ ơi
Đừng khóc
Kẻo hồn con nặng lỗi thêm nhiều
Bỏ Mẹ đi, trong khốn khổ tiêu điều
Con như thế !
Lệ Người đâu đáng hưởng

Con xin Mẹ cho con cơ hội
Nợ Non Sông thích chặt vào lòng
Gánh Giang San lưng Mẹ đã còng
Con xin nhận
Từ nay gánh lấy ....

Mẹ yêu ơi, xin chờ ngày ấy
Con sẽ về dựng lại giang san
Ngàn đau khổ Mẹ đã cưu mang
Con sẽ xóa mờ tan tất cả ....

Mẹ yêu ơi, chờ con ! Mẹ nhé ! 1988

BACK TO TOP


BACK TO TOP
Dĩ Hiếu Vi Tiên
Người có biết, ơn Cha hơn non thái.
Đức Mẹ Hiền, hơn biển cả trời xanh.
Mang công ơn, dưỡng dục đấng sanh thành.
Ta đâu nở, phụ phàng không hiếu đạo.

Phận làm con, giữ tròn câu hiếu thảo,
Ơn Mẫu từ ví tựa sánh trời cao,
Còn phần cha gian khổ cũng như nhau,
Cha săn sóc và có ơn bảo bọc.

Ân Cha dưỡng cũng nhiều công khó nhọc,
Tuy không sanh, mà sánh tợ như sanh,
Mẹ có thai, Mẹ mang nặng đã đành,
Cha gánh vác, thế moị điều cực nhọc.

Người có biết, công Cha như biển rộng,
Phận làm con, đạo hiếu phải cho đồng.
Hiếu hạnh cần, phải đền đáp cho xong.
Làm người khỏi thẹn cùng câu Hiếu tử.

Chữ Trung, Hiếu, Nghĩa-Tình ta nên giữ,
Chữ Nhẫn Hoà, Son Sắt chẳng mờ phai
Chữ Hiếu Trung, không vì thể chuyển lai,
Dầu biển cạn, núi mòn không thay đổi

Phận hiếu nhi, xin chớ nên lầm lổi
Hiếu hạnh không tròn, hổ phận làm con.
Mẹ cha thấu hiểu lòng son,
Tái lai vĩnh kiếp, hiếu trung xin tròn.
Nhớ Mẹ ...!!!!
Năm dài, tháng rộng dần trôi,
Mẹ ơi nhớ Mẹ, vàng môi ngóng chờ.
Thương thương, nhớ nhớ ơ hờ,
Giờ này mắt Mẹ hẳn mờ hơn xưa
Chiều nay trời đổ cơn mưa,
Con khờ nhớ Mẹ, song thưa lệ buồn.
Dí dầu trời đổ mưa tuôn,
Nhớ môi, nhớ mắt, nhớ khuôn mặt gầỵ
Hoàng hôn, nắng đổ về tây,
Mẹ ơi thương nhớ dâng đầy lòng con.
Nhớ thương lòng trẻ mỏi mòn,
Tin rằng quả đất vẫn tròn Mẹ ơi
Mẹ hiền xin lệ ngừng rơi,
Về bên gối mẹ cho vơi tủi hờn.
Chấp tay khấn nguyện ơn trên,
Mẹ hiền hưởng thọ, đáp đền ơn sâu
À ơ, điệu hát dí dầu,
Con khờ nhớ mẹ, lệ sầu Mẹ ơi
Vần Thơ Dâng Mẹ
Mẹ yêu hỡi..
Đêm nay con hầu quạt nhé!
Cho mẹ hiền yên ngũ giấc mộng say
Thương mẹ yêu vất vả tháng năm daì,
Nuôi con trẻ đến ngaỳ khôn lớn.

Hôn hôn mẹ trăm ngàn lần mẹ nhé!
Nhìn mâũ từ lòng dạ thấy nao nao
Vì đàn con mẹ lận đận lao đao...
Đôi vai gầy sớm hôm tần tảo.

Anh yêu ơi..
Giúp em vài câu dạ.ï..
Làm vần thơ ...kính dâng mẹ dấu yêu!
Nêú thương em...xin thương mẹ thật nhiêu....
Vì mẹ là tất cả trong lòng em đó !

Chàng chàng ơi..
Đây mấy lời em tỏ...
Với lòng thành cho em ngỏ đôi câu!
Nêú thương em...xin chữ "hiêú" đi đâu....
Cho trọn đạo "rể hiền", "dâu thảo

Hôn mẹ kính yêu...
Bé ngoan của mẹ!

CNCD
11-26-93

BACK TO TOP

Bữa cơm của mẹ

Con về ăn cá với canh
bát cơm Mẹ nấu bát tình Mẹ thương
Ngoài đời có miếng cao lương
cũng không bằng bữa cơm thường Mẹ cho
mấy đời ai có thước đo
đại dương lòng Mẹ mà dò bao sâu .


BACK TO TOP
Mẹ Của Con
Khi mặt trăng còn mải đang đi dạo
Trên bầu trời chưa chịu khuất trong mây
Những vì sao chơi đuổi bắt từng bầy
Mẹ đã dậy, bắt đầu một ngày mới.

Ngày của mẹ bắt đầu trong bận rộn
Vẫn lo tròn cho giấc ngủ của con
Mẹ cặm cụi nấu những gì con thích
Để sáng mai, con lót dạ đến trường.

Vì thương con, mẹ ngại gì dông bão
Đội mưa dầm để che chở cho con
Mỗi ngày qua nhiều những vết chân chim
Trên nắt mẹ, với màu sương tóc bạc.

Cuộc đời mẹ từng ngày qua lặng lẽ
Mãi âm thầm như ngọn gió miền nam
Làm dịu mát đời con từ thơ bé
Từng phút giây con hít thở hơi trời.

Mẹ có biết bao lần con tự nhủ
Sẽ không hề làm cho mẹ buồn lòng
Nhưng rồi con vẫn là một đùa trẻ
In vết hằn trên trán mẹ lo toan.

Một dòng sông sẽ không trở về nguồn
Bao con suối hòa vào lòng biển lớn
Nhưng con nguyện làm một con suối nhỏ
Chảy suốt đời giữa lòng mẹ yêu thương

BACK TO TOP Mẹ Già
Sóng rồn rật bờ xa,
Gió ào ào thổi mãi
Từng đám mây bay lại,
Hối hả giữa chiều cao
Thuyền không, bến lặng, sông sâu,
Trông ai mắt mẹ rầu rầu sót thương!
Tôi ngang qua bến,
Tôi dừng lặng yên,
Vì tôi biết mẹ đang phiền
Muôn con phiêu bạt ra miền khói mâỵ
Mẹ cúi xuống
Tránh gió lây tạt mặt
Gió chiều về lạnh ngắt gió ơi!
Gió thổi nghìn hoa rơi
Gió rung xào xạc lá.
Rùng mình mẹ ngoảnh lại
Thấy tôi
Mẹ mừng, mẹ giận, mẹ cười

BACK TO TOP


BACK TO TOP
Mẹ Tôi    Đồng Đức Bốn
Cả đời ra bể vào ngòi
Mẹ như cây lá giữa trời gió rung
Cả đời buộc bụng thắt lưng
Mẹ như tằm nhả bỗng dưng tơ vàng

Đường đời còn rộng thênh thang
Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng trời
Mẹ đau vẫn giữ tiếng cườị.....
Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương.
Bát cơm và nắng chan sương
Đói no con mẹ xe nhường cho nhau
Mẹ ra bới gió chân cầu
Tìm câu hát đã từ lâu dập vùi

Chẳng ai biết đến mẹ tôi
Bạc phơ tóc trắng bên trời hoa mơ
Còng lưng gánh chịu gió mưa
Nát chân tìm cái chửa chưa có gì.

Cầm lòng bán cái vàng đi
Để mua những cái nhiều khi không vàng.
Mẹ Quê    Hoàng Việt
Mẹ gánh trái vườn ra chợ bán
Ði từ gà gáy bận đầu tiên
Ðộ chừng cách chợ năm trăm thước
Ðặt gánh bên đường mặc áo thêm
(Ðó là chiếc áo dành ra chợ
Mẹ mặc bên ngòai, áo cũ trong)
Ðôi dép lấy ra trong giỏ đệm
Cùng lon gô nước rửa chân...
Mẹ quê Hữu Ðịnh hay An Phước?
Băng quãng đồng xa tới chợ thành
Hàng bán đơn sơ bày góc chợ
Trái vườn:chuối, bưởi,ít cam, chanh!
Ði chợ mẹ chưa hề biết chợ
Cà phê hủ tiếu, phở nào ngon!
Mẹ đi chợ nắng mưa chân đất
Có đôi dép mỏng cũng sợ mòn!
Mẹ quê ta đó, mẹ ta đó
Suốt đời gánh cực chỉ vì con
Ta như dòng nuớc băng ra biển
Có lúc còn quên trở lại nguồn..

BACK TO TOP

Nắng mới
Lưu Trọng Lư
Tặng hương hồn Thầy Me
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước dậu phơi.

Hình dáng me tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.

BACK TO TOP

Mẹ Không Thể Hóa Đá Vọng Phu
Nguyễn Quốc Khương
Con chưa từng thấy đá vọng phu
Nhưng con thấy Mẹ chờ Ba từ lâu lắm
Đôi mắt Mẹ không nhìn về phía biển
Màu u hoài nhìn về phía xa xăm...

Sau những lời chúc tụng trăm năm
Sau niềm vui là nỗi buồn muôn thuở
Vọng phu chẳng buồn đâu vì vọng phu là đá
Còn Mẹ buồn bao năm tháng đi qua
Ở nơi nào Ba có biết chăng Ba ?
Nước mắt Mẹ rơi khiến đêm dài thổn thức
Những sợi tóc đen đang len lén bạc
Môi Mẹ cười không thấy dáng ngày xưa ...

Nỗi khổ đau Mẹ đã có thừa
Giờ bên ai Ba đang hạnh phúc
Giờ bên ai giá Ba biết được
Mẹ vẫn chờ chồng mà không hóa vọng phu .

BACK TO TOP


BACK TO TOP
Nổi Ðau Mất Mẹ

Mến tặng riêng chị Thanh Thảọ LM
thành thật chia buồn nổi đau
mất mẹ của chị


Có nổi đau nào hơn nổi đau mất mẹ
Mẹ ra đi, đi mãi không về.
Ðể ngày buồn, tháng nhớ mãi lê thê
Mẹ ra đi là trọn đời vỉnh viễn

Bóng mẹ hiền đã rời Thảo con yêu
Về đất lạnh nắng hiu quạnh buổi chiều
Ðể Thảo lại bên quảng đời rét buốt
Mẹ ơi! Mẹ ơi! Hai tiếng gọi thiêng liêng

Có nghe chăng Thảo đang gọi mẹ
Lòng thương đau, thần chết có nghe không
Sao tàn nhẫn cướp mẹ hiền Thảo mất
Bỏ lại Thảo sầu đau dâng lây lất

Vẫn gọi Người, mẹ hỡi con buồn hiu
Lần cuối này, vĩnh biệt mẹ dấu yêu

09-12-96

Ðây là bài thơ má Lệ Mi viết
khi bà ngoại của Lệ Mi mất
Lệ Mi xin tặng riêng cho những ai
đã không may mắn không còn mẹ


"Mẹ ra đi không bao giờ trở laị
Ðể tháng ngày con nhớ mãi mẹ ơi"

Tôi là đứa con thiếu tình thương của mẹ
Sống với đời lặng lẽ cô đơn
Sống như con con cảm thấy tuổi hờn
Hình bóng mẹ tôi mất từ khi lên bảy
Hỡi mẹ ơi cuộc đời con như đổ gãy
Không mẹ hiền ai dỗ dạy tuổi thơ ngây
Bao ngày qua con sống cảnh bơ vơ
Thiếu tình mẹ như hồn thơ không thi sĩ
Quá đớn đau con viết lên lời rên rỉ
Bóng mẹ hiền chẳng ấp ủ được con yêu
Những bình minh sang rồi lại xế chiều
Con nhớ mẹ cất tiếng kêu thầm rơi lệ
Nỗi khổ đau nhớ nhung rồi cũng thế
Trách tử thần tàn nhẫn cướp mẹ tôi đi
Mẹ, mẹ ơi ! Sao lần cuối mẹ chẳng nói gì
Mẹ quên mất hôn con và một lời vỉnh biệt.

By Lệ Mís mother

BACK TO TOP

BACK TO TOP

Thương tặng Mẹ
trong ngày MOTHER'S DAY

Một đóa hồng tươi tặng Mẹ thương
Mẹ con vất vả tháng năm trường
Tần tảo chắt chiu đàn con dại
Mái đầu điểm trắng những gió sương

Mẹ chẳng quản chi đến riêng mình
Không màng nhung lụa, chẳng đua xinh
Một mình vừa Mẹ kiêm thay bố
Thủ tiết nuôi con, giữ chung tình

Một bóng cô đơn tháng năm dài
Tạo dựng cho con có tương lai
Con vẫn đến trường ngày hai buổi
Mẹ - gánh nhọc nhằn nặng cả vai

Tình Mẹ bao la tợ biển trời
Con thương Mẹ lắm Mẹ yêu ơi
"Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười "
*

TL mực tím

* Thơ Trần Trung Đạo

BACK TO TOP

Cho Mẹ

Cho Mẹ sao ngủ trên trời
Trăng du đáy nước rừng mời dấu chân
Cho mẹ giọng hát thiên thần
Sóng xô tiếng nhạc mỗi lần mẹ ru
Cho mẹ miền ấy sang thu
Gío lay lá gọi sương mù bao quanh
Cho mẹ mùa ấy thanh bình
Ôm con với mộng đăng trình trong tay

BACK TO TOP


Má ơi! Con muốn điên rồi,
Má còn trông đứng đợi ngồi mà chỉ

Con nhìn Má, Má có thấy con không hới Má?
Đêm khuya rồi, chỉ có Má con thôi
Nhà ngủ yên, và cả thế giới loi nhoi
Cũng thiêm thiếp với đất trời mệt mõi

Con nhìn Má, Má gầy nhiều, Má hỡi,
Xương, gân này rõ rệt ở tay chân,
Má lại đây, Má, cho con Má nhìn gần,
Coi tóc Má bạc nhiều hay bạc ít,
Má ốm, yếu mà Má tươi Má chết
Cả lòng con ngào nghẹn lúc này đâỵ
Em chết mang cả cháu ngoại đợi từ ngày,
Má đã khóc bao lần trong đạn lửa!
Hẳn Má đã dàu dàu như lá úa,
Nhưng khi ngồi chụp ảnh gởi cho con,
Má bảo: "Mình cố vui, vui nữa vui hơn,
Cho nó tưởng mình vui không buồn nữa ..."

Con không buồn nữa, Má ơi! con hứa,
Không buồn đâu vì Má lặng trong,
Vì Má ngôi yên, mà Má vững như trồng,
Ngồi tréo mẩy, tay vịn thành ghế sắt.

Chiếc ghế sắt mà Thầy sơn dầu hắc
Từ khi con lên bảy biết phân li ...
Chiếc ghế phiêu lưu, từ Cần-đước xuống ghe đi
Cần-giờ, rồi lên Bến-gỗ,
Rồi lên An-hảo, rồi lại lên tàu ra Mường Mán,
Rồi lội bộ về tam tân
Giặc bố, chạy vào rừng,
Giặc bố già, thì chạy lung tung,
Mà mặt ghế vẫn bình, chân chưa lảo đảo

Má đã khổ vì Thầy bị dày đi Lao bảo,
Má có đau vì nhà nát, quê lìa,
Má có sầu vì con ở đâu kia,
Má mới khóc vì con cháu chết ...
và Nước .. Đời Má dường như mất hết,
Nhưng mà giờ, Má ngồi đó vững vàng,
Nhìn chẳng thấy con mà vẫn tin rằng:
Rồi Má gặp con, con gặp Má,
Và rồi nắm tay con Má sẽ ve vuốt má
Của đâu hiền yên lặng đứng bên con.
Má ngồi yên, Má trong lặng nhìn con,
Con rung động nhận cái nhìn của Má.

Ú ờ .. Ví dầu con Má có sao
Có điên, có dại, Má nào bớt thương ...

Mẹ Tôi
Mẹ tôi trong những ngày giỗ chạp
Thường ngồi chắp tay cầu khẩn giờ lâu
Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu
Tôi chỉ thấy mẹ dùng khi lễ bái
Đời của tôi nhiều khổ đau oan trái
Mẹ bao giờ cũng cầu nguyện cho tôi
Đứa con trai tù tội mấy phen rồi
Hàng nước mắt chảy giòng trên má mẹ
Ngồi bên mẹ, tôi thấy mình nhỏ bé
Tình thương yêu của mẹ lớn bao nhiêu
Mẹ ơi, con lòng chỉ nguyện một điều:
Được gần sống, đừng lìa xa khỏi mẹ!
Giờ hẳn mẹ mỗi khi ngồi cầu lễ
Cho đứa con tù bệnh chốn rừng sâu
Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu
Phải đầm ướt biết bao hàng nước lệ!
(1963)


Mẹ Ơi
Mẹ ơi!
Mẹ đã mất rồi!
Trái đất không còn có mẹ
Mẹ chẳng bao giờ còn thấy mặt con
Còn khóc nữa!
Con chẳng cần ra tù nữa
Nếu thầy không còn sống, mẹ ơi!
Mẹ đã mất rồi
Mãi mãi không còn thấy mẹ!
Mai hậu đời con cũng hết
Mà vẫn không thấy mẹ, mẹ ơi!
(1970)
Có Người Mẹ
Có người mẹ gầy nhom mắt lóa gần lòa
Có người cha quá già, quá yếu!
Có người con bất hiếu là tôi
Hết tù lại tội
Bệnh ốm không nuôi nổi thân mình...
Ôi người mẹ nặng tình yêu dấu!
Ôi người cha hiểu thấu lòng con!
Còn hay mất?
Ngày con đầy bụi đất trở về
Căn gác
Lá rụng xào xạc canh khuya
Bóng cha già gầy guộc đứng kia
Phất trần nhẹ đưa lặng lẽ
Trên bìa sách bụi bàn con
Bóng mẹ già sầu muộn héo hon
Quờ tay rờ mó
Nạm tóc củ gừng đánh gió lưng con
Chiều âm thầm lạnh tắt trên non...
Không còn được nữa
Những tình xưa thương mến vô vàn !
Gió núi mưa ngàn, lạnh buốt
Rau rừng ngoạm nuốt thân trâu
Kiếp sống về đâu\?
Bốn phía sậy lau một màu hoang xám
Đi về những đám tang câm
Trong ly tán thương tâm
Chết chóc âm thầm
Con vẫn nuôi mầm mơ ước

BACK TO TOP

BACK TO TOP

Xoay vần thủa trước xa xăm!
Mịt mù trời đất tối tăm
Mẹ thầy sống được bao năm trên đời!
Con sợ nỗi đời đau đớn
Ngày về, rợn buốt tim gan
Cuộc sống hoàn toàn vô nghĩa
Niềm lo rỉa rói tâm tình
Bạo lực hiện nguyên hình chó đẻ !
Ai thương người trai trẻ
Cùm gông nứt nẻ da xương
Mà vẫn mơ màng ảo tưởng
Cho đời bận vướng con tim
Đói lả sà-lim
Vẫn mộng làm chim vỗ cánh
Vượt trời xanh tới xứ yên lành!
Xương da mong manh
Đói rét tranh giành xác ốm
Đời như đốm lửa lụi tàn
Muỗi rệp từng đàn, cắn xé
Ta thương tiếc cuộc đời, tuổi trẻ
Ta lại thương người mẹ thương yêu
Người cha sớm chiều héo hắt
Xuân về nước mắt chan chan!
Bao giờ chết nỗi ly tan
Bao giờ giòng lệ khổ oan mới ngừng ?
Xuân này đau đớn vô chừng
Thân còn chôn sống xó rừng đắng cay
Bao nhiêu thương nhớ mẹ thầy
Con xin hẹn tới một ngày xuân vui
Rưng rưng hai giọt ngậm ngùi
Con xin Trời đất niềm vui cuối cùng !
(1968)

Mẹ Đã Về
con tuổi nhỏ bên sóng gầm tai họa
mẹ ngồi thương sông bên lở bên bồi
trắng cơ nghiệp là lưu đày xa lạ
bóng cò chiều bảng lảng bóng sông trôi
như đời mẹ chung thân cùng sông núi
giữa địa cầu sao nhẹ hẫng hai vai
năm châu đó ngọn đèn mù tăm tối
mạch đất ngầm cày xé cả tương lai
còn gió buốt một đời cha nặng nợ

BACK TO TOP

quê nghèo trôi theo chú bác phiêu bồng
đầy cay nghiệt trong lòng cha người thợ
suốt bao thời quày quả mãi không xong
con khuất lấp cùng dặm mòn dâu bể
mẹ theo cha về với đất nghìn năm
còn di huấn là nụ cười ngạo nghễ
cho đời con càn lướt giữa xa xăm

nguyen duc batngan
ngày phát tang cho mẹ
11 - 10 - 1991


Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa ...

Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò ... sung chát đào chua ...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời

BACK TO TOP

BACK TO TOP

ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta -- chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương


Tình Mẹ

"Gío chiều đưa lạnh em đan áo
Ngững cửa mơ màng Mẹ nhớ thương
"

--Ngày xưa Mẹ đóng cho sách
Dành dụm cho con đến học đường
Ngày nay không vá non sông rách
Mẹ gởi con ra bải chiến trưòng

Mẹ nhớ con trong vòng đạn lửa
Tấm gan thường vơ vẫn không mòn
Mẹ yêu con tháng ngày lầm lửa
Dang lòng sông núi tấm lòng son

BACK TO TOP

Ngẹn ngào lời Mẹ trao chưa hết
Mẹ biết nhờ ai gởi tới tay
Con là con của ngàn dân Việt
Nước loạn nhà tan Mẹ mới haỵ

Đi đi con rửa hồn oanh liệt
Hận thù bốc cháy thử lòng son
Một mai con chết bên rừng biếc
Thì có ngàn hoa phủ liệm con.

Tình Mẹ hy sinh cao cả quá
Tình trai quyết tử nói vô cùng
Ôi biết bao người trai thượng mã
Quên mình, quên Mẹ, nhớ đời chung!

Quên thân chiến sĩ lên đường
Ngoảnh về quê củ người thương Mẹ già
Quên thân như đã quên nhà
Gío rừng hứa hẹn sơn hà hát vang.


BACK TO TOP


BACK TO TOP

Lời Mẹ Âu Cơ
Ngủ đi con, mơ cõi trời hương mật
Có trăng xưa về soi lối cúc vàng
Cha ra đi theo đồi cao lũng thấp
Gieo mầm xanh vào rừng núi thênh thang.

Nếm vị mặn trùng dương trong nước mắt
Đêm chia ly mẹ không thể cầm lòng
Níu áo cha sợ nhầu thêm luống đất
Giữ đàn con e do dự phân vân.
Chẳng phải cô đơn mẹ không kham nổi
Chẳng phải quá thương những đứa con mình
Vì biển gió rừng mưa cha rong ruổi
Mẹ cũng nghe lòng se sắt không yên.

Ngủ đi con, mơ cõi trời hương mật
Theo cánh ong vàng về lối hoa xưa
Mẹ nhớ mắt cha long lanh hổ phách
Mẹ nhớ đàn con dầu dãi nắng mưa

Đứt ruột chia ly cha đành cam chịu
Nào mẹ có vui bên những hoàng hôn
Ngủ đi con, dù gánh đời nặng trĩu
Mai mốt vươn vai giữa cuộc sinh tồn.

BACK TO TOP

Mất Mẹ
Thanh Quyên

Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Ðể dòng nuớc mắt chảy
Là bớt khổ đi rồị..

Ðộ nhỏ tôi không tin
Người thân tôi sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất

Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn con
Những khi con phải đòn
Ðau lòng mẹ la rày

Kià nhà ai sung suớng
Mẹ con vỗ về nhau
Tim mẹ con không có
Khi buồn biết trốn đâu

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời

BACK TO TOP

* Thùy Linh là đứa học trò ngoan của Vikha khi còn ở trại tị nạn...Bé Linh chỉ mới 9 tuổi khi đặt chân đến Thái lan, nhưng đã gặp nhiều bất hạnh trong đời ... Thời gian này, 6 năm về trước, hai thầy trò đã chia tay nhau ..
BACK TO TOP
Bài Văn Về Mẹ

Em kể về mẹ em
băng giọng văn thật là ngây dại
rằng " một buổi trên đường vượt biển
chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần
chúng ăn hiếp mẹ
ba giận
xông vào đánh trả
chúng lồng lên
vung mã tấu
chém thẳng ta!
ba quị ngã
máu chảy đầy ra đó !
mẹ khóc gào
còn em sợ
nín lặng ... mắt mở to !!
Chúng phá nát chiếc ghe bé nhỏ
rồi bỏ đi sau khi đắc thắng cười
Mẹ khóc, ôm xác ba nóng hổi
Em rẩy run, nức nở, kinh hoàng
Em nhìn ba nằm đó, ngỡ ngàng
sao ba lại bỏ em với mẹ

Rồi bão tố lớn ơi là lớn
Sóng thật cao
Gió mạnh biết là bao
Sóng xua ngang
Ghe vỡ tan tành
Người ta khóc và em cũng khóc
Mẹ ôm lấy một thùng nhựa rỗng
em ôm ghì trên vai mẹ lạnh run
trôi lênh đênh trên sóng biển chập chùng
Em sợ
Mẹ nói : con yêu đừng khóc !
Có mẹ đây, mẹ thương con lắm
Mẹ con mình sẽ sống mà con
Ráng lên con, bão tố chẳng còn
bám vai mẹ đừng buông ra nhé !!

Một ngày sau, mẹ em mệt lả
máu của người ướt cả áo em

chiếc thùng con không đủ sức rồi
nó chìm xuống dần dần, sợ quá
Mẹ thì thào bên em thật khẻ
Mẹ buông tay, con bám chặt thùng đây
Mẹ với ba có lỗi ở kiếp này
không nuôi nấng cho con khôn lớn
Con phải sống, phải ngoan con nhé
Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba
Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra
Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại !
đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi
Mẹ cứ trôi,
Mẹ chẳng trả lời
Em nhìn mẹ mà òa lên khóc

Một chiếc ghe đánh cá
Vớt được xác mẹ em
Khi trời sắp về đêm
Em được ghe đó vớt
Em ngồi bên cạnh mẹ
Mắt mẹ nhắm chặt rồi
Em sờ lấy đôi môi
Đôi môi không cười nữa
Họ đem mẹ đi đốt
Khói bay ngùn ngụt trời
Họ bảo " Mẹ lìa đời,
về cõi thần tiên ở "

Từ đó,
những khi em trở mình cảm sốt
nhớ làm sao bóng dáng mẹ hiền
Mơ mẹ em là một cô tiên
vuốt mái tóc, ru em ngoan ngủ
Từ đó,
em không còn cả ba và mẹ
nhìn bạn bè mà thèm lắm thầy ơi !
có nhiều đêm em hỏi ông trời
Mẹ trên đó có nhớ em không hở ??
Thầy cho em tạm dừng, dang dở
Nhớ mẹ rồi, em đang khóc thầy ơi !
từ hôm nay và suốt cuộc đời
em sẽ chẳng còn ba mẹ nữa ..... !
BACK TO TOP


Niềm Hạnh Phúc Trăng Sao

Có một lần con thức giấc trong đêm
Thấy bóng mẹ âm thầm đan áo ấm
Cơn gió đông đang lặng lẽ bên thềm
Vờn tóc mẹ, sợi gầy, sợi mảnh.
Trên bầu trời sao đang đón trăng lên
Như đứa trẻ đón chào mùa học mới
Trong hồn con, mẹ dịu dàng nhè nhẹ
Rung vành nôi ru giấc ngủ ngoan hiền.

BACK TO TOP
Tháng năm dài con sống với tình thương
Và nuôi lớn trong vòng tay của mẹ
Tóc mẹ xưa, suối huyền êm con gối
Ngày mỗi thưa, mỗi trắng suốt đêm trường.

Mẹ ơi mẹ, con không màng áo đẹp
Không so đo, hơn thiệt những kẹo quà
Con chỉ muốn được làm vui lòng mẹ
Để tóc huyền mẹ vẫn xõa bờ vai\.

Để trong đêm mẹ không phải thở dài
Vì lo lắng cho ngày mai cơm áo
Để tươi thắm trên môi hiền của mẹ
Mãi sáng ngời niềm hạnh phúc vì con.
BACK TO TOP
Thư Gửi Mẹ

Mười một năm thương cha, nhớ mẹ
Biết rằng cha và me. còn không?
Sơn Tây từ độ con đi biệt
Lúa có xanh chăng những cánh đồng?

Con vào Nam, năm mười ba tuổi
Hồn giống như cây sậy yếu mềm
Thân giống như lá rơi đầu suối
Theo nước nguồn chảy suốt trong đêm!

Vì giang hồ sớm nên long đong
Thua thiệt trăm đường vẫn chẳng xong
Việc học dở dang, đành cũng bỏ
Suốt đời dốt nát giống như ngông!

Còn tin gì nữa ở tương lai
Cơm áo bao năm luống miệt mài!
Lận đận bon chen không kịp thở
Nhiều khi tủi thẹn mặt con trai!

Con mẹ ngày nay tiến bộ nhanh
Vấn đề sinh kế dạy khôn lành
Đôi khi ích kỷ đám bần tiện
Thủ đoạn sơ sơ đã táp lành!

Con mẹ bây giờ biết viết văn
Biết dùng ngòi bút kiếm cơm ăn!
Đắng cay vật lộn cùng thiên hạ
Tiền bạc tranh nhau thất nhục nhằn!

BACK TO TOP

Thôi mẹ cha cũng đừng hy vọng
Cứ cầm bằng: con, hạt máu rơi
Cứ coi con trời không cho sống
Lúc oe oe vừa mới chào đời!

Nghĩ đến quê hương buồn thắt ruột
Biết bao lâu con mới được về?
Biết bao giờ đi con tàu suối
Bắc với Nam má tựa vai kề?

Mười một năm thương cha, nhớ mẹ
Biết rằng cha và mẹ còn không?
Họ hàng thân thuộc ra sao nhỉ?
Đỉnh núi Ba Vì sắp chớm đông!

BACK TO TOP


Bóng Mẹ
Trưa ngồi bên bếp lửa
Mẹ tráng bánh nuôi con
Chiếc bánh tráng rất tròn
Nồng nồng hương bột gạo

Chiều mẹ đi bán dạo
Cười, bán gió mua trăng
Con ngây thơ tin rằng
Đời đổi trăng thay gió

Ngày mưa giông đầu ngỏ
Mắt mẹ buồn thiu thiu
Bữa cơm chiều đìu hiu
Xa xa từng tiếng sóng

BACK TO TOP
Mẹ một đời hoài vọng
Cậu tha hương trở về
Con nghe chuyện mãi mê
Nhớ làng xưa chưa biết

Mẹ ngâm thơ ly biệt
Con thả hồn theo trăng
Nằm trên võng ngủ thiếp
Mơ làm cánh chim bằng

Năm con lên mười sáu
Mẹ lâm bệnh ung thư
Buồn giăng như mây mù
Che mặt trời hạnh phúc
Năm sau lià cốt nhục
Con làm trẻ mồ côi
Phận người như củi mục
Trôi trên nhánh sông đời

Mẹ một đời tứ tán
Lià quê hương xóm làng
Nhớ không đủ thời gian
Gởi tình vào hoài niệm

Con một đời phiêu bạc
Đường về ở nơi đâu
Sáng mặt mày nhớn nhác
Nếp nhăn trán bắt đầu

Mẹ mất con không gặp
Nên giờ sợ đêm thâu
Sợ khi trời trở gió
Sợ mẹ vẫn còn đau#...
BACK TO TOP
..Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười .
Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười\.

BACK TO TOP

Chuyện Ðời Mẹ

Con chẳng về đâu dù mưa hay nắng
Sông Thu Bồn trăng tháng bảy còn in
Mười năm trời con làm mây viễn xứ
Mười năm dài biền biệt dấu chân chim

Ngày mẹ chết con chưa tròn một tháng
Cha tảo tần sớm nắng với chiều mưa
Thiếu sữa mẹ đời con thành đại hạn
Thiếu lời ru con lớn với lọc lừa

Ngày mẹ chết con nằm trong máng cỏ
Có hay đâu mây kéo một phương trời
Cha vấn cho con một vành tang nhỏ
Con mang đi, đi suốt phận con người

Từ mẹ chết cha một đời góa bụa
Sống âm thầm trong mái lá tường xiêu
Xin cho con bú từng hơi sữa lạ
Giọt mồ hôi nhỏ xuống chén cơm chiều

Những đêm mưa con nằm nghe cha kể
Chuyện đời cha dài như một giòng sông
Mẹ có đẹp? Cha nhìn xa không nói
Nhưng con nghe dao cắt ở trong lòng

Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng
Và phương ấy bao mùa mưa sẽ đến
Nấm mồ hoang hương khói lạnh từ đây
Cầu xin mẹ bình yên qua chín cõi
Trên dương gian con nối cuộc lưu đày

Mẹ Là Thơ
Nên Ðất Nước Sẽ Hồi Sinh

Kính tặng một bà mẹ ở San Jose

Mẹ ngồi suốt hai giờ trên xe buýt
Chỉ mong đến tận nơi để nghe đọc thơ con
Những vần thơ chan chứa vạn nỗi buồn
Những vần thơ chảy ra từ tim mẹ.

Bảy mươi lăm năm
Cuộc đời bao dâu bể
Mẹ vẫn còn nguyên vẹn một tình thương
Bụi thời gian không lấp kín tủi buồn
Đời đất khách chẳng làm phai quá khứ
Lòng mẹ vẫn nương về cố xứ
Nhìn trời xanh hoài vọng phút thanh bình.

Mẹ chờ lâu không ?
Như chờ ngày đất nước được hồi sinh
Vườn trầu cũ, hàng cau xưa ai bón
Mẹ để lại quê hương, láng giềng, hàng xóm
Mồ mả tổ tiên, thân thuộc xa gần.

Mẹ buồn lắm không ?
Một đời mẹ long đong
Bảy mươi lăm tuổi, ngọn đèn dầu sắp cạn
Lỗi là ở chúng con
Những con chim trúng đạn
Mang vết thương quằn quại bốn phương trời
Thơ con buồn hay máu chúng con rơi\.

Mẹ đi xe buýt suốt hai giờ
Chỉ mong đến tận nơi
Để ghe đọc thơ con
Những vần thơ vốn buồn hơn nước mắt
Con biết lòng mẹ đau mà không khóc
Như chúng con vẫn gượng cười đi giữa điêu linh.

Có giống dân nào như một giống chim
Bay suốt bốn ngàn năm chưa dừng lại
Như đời mẹ mang nỗi buồn đi mãi
Bảy mươi lăm năm chưa một chỗ quay về
Mẹ ghé từng quán sách ở San Jose
Để rao bán những bài thơ con viết
Như bán tình thương mẹ chảy hoài không hết
Bán cả niềm đau cho nhân loại vô tình.

Có ai cần đọc thơ con
Một thi sĩ vô danh
Viết những chuyện chẳng còn ai muốn nhắc
Câu chuyện Việt Nam mịt mờ xa lắc
Mười tám năm bao nước chảy qua cầu
Xin mẹ đừng buồn dù chẳng ai mua
Hồn thơ đó nghìn năm sau vẫn đọng.
Nhờ có mẹ thơ con còn hy vọng
Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh.

BACK TO TOP

Góc Phố Xưa Nơi Mẹ Vẫn Ngồi

Rồi một sáng em tình cờ trở lại
Đứng bên đường phố cũ nhớ bâng khuâng
Có phải đây góc phố đã bao lần
Giọt nưóc mắt trôi trong thời thơ ấu

Quầy thuốc lá ven đường em đứng đấy
Mẹ đã ngồi nghe muỗi vắt đêm khuya
Đời cô đơn theo nắng sớm mưa chiều
Chiếc áo bạc mang hàng trăm chỗ vá

Hàng me cũ đã bao mùa thay lá
Nơi em từng che mát chuỗi ngày quên
Mùa đông qua thổi lạnh đến bên thềm
Vẫn khổ cực như từng cơn nắng hạ

Nhà hàng đó em chờ người khách lạ
Chén cơm thừa ai để lại đêm nay
Nuôi thân em một cô gái ăn mày
Mười bốn tuổi đời đen hơn ánh tóc
Công viên lạnh em thường hay đứng khóc
Tuổi nai vàng hay tuổi của vàng phai
Ai dạy em những mánh lới đeo đòi
Cả những chuyện mà em chưa nên biết
Ai mang em trên đường đi vượt biển
Chẳ Chẳng kịp về thăm góc phố năm xưa
Em bỏ đi như lá bỏ quên mùa
Như giọt nước quên tấm lòng biển cả

Không địa chỉ, không người quen, phố lạ
Mẹ cố chờ con gái trở về đây
Bao muà đông thương nhớ nặng vai gầy
Mẹ gục chết âm thầm trên góc phố

Em xứ lạ cuộc đời nhiều thay đổi
Tóc nhuộm vàng che những vết thương đau
Mắt em xanh vì nét kẻ thay màu
Bước em nhẹ sợ màu tan trong nước

Được gì chăng em mười năm xuôi ngược
Có bao giờ mơ góc phố năm xưa
Bóng me nghiêng theo gió thổi sang mùa
Bóng mẹ đứng đã mỏi mòn trông đợi

Sáng hôm nay tình cờ em trở lại
Đứng một mình giữa phố lệ như sao
Có phải đây góc phố của năm nào
Mẹ đã sống trong những giờ oan nghiệt

Em là kẻ đã cuối cùng thua thiệt
Kẻ cuối cùng mất một khoảng trời mơ
Chẳng phải tại em mẹ chết không mồ
Chẳng phải tại em làm đời thay đổi

Giữa một quê hương muôn trùng thống khổ
Mười năm trời em làm được gì chăng
Rồi mai đây em sẽ hiểu ra rằng
Ai giết chết cuộc đời em thơ ấu\.

BACK TO TOP

Thưa Mẹ, Chúng Con Ði
Thưa Mẹ
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
Chẳng phải là sương mù sao khóc lúc đêm khuya
Chẳng phải gió sao đời là giông bão
Chẳng phải mây sao miệt mài trôi nổi
Chẳng phải là rừng sao héo úa mỗi tàn thu\.

Mười tám năm
Chúng con sống trong âm thầm và chết giữa hoang vu
Biển cả, rừng sâu, non mờ, núi thẵm
Chúng con đi gót chân mòn vạn dặm
Ngơ ngác nhìn nhân loại, tủi thân nhau\.

Mười tám năm trời nuôi lớn một niềm đau
Mang một vết thương vẫn còn đang mưng mủ
Khi ngoảnh mặt trông về chốn cũ
Lòng chưa kịp buồn, nước mắt nhỏ trên tay\.

Dải đất Việt Nam
Nằm co ro như một kẻ ăn mày
BACK TO TOP
Đang thoi thóp cuộc đời trên góc phố
Như giọt lệ chảy dài nhưng chưa nhỏ
Như chiếc lưng khòm Mẹ gánh cả trời thương.

Chúng con đã hơn một lần có được quê hương
Bãi mía, hàng tre , bờ dâu, ruộng lúa
Bài ca dao ngọt ngào như giọt sữa
Chảy vào hồn theo tiếng Mẹ à ơi
Những cánh diều xưa dây đứt rớt vào đời
Bay lạc lõng bốn phương trời vô định
Chúng con cũng đã bao lần suy niệm
Bốn ngàn năm lịch sử của ông cha

Thuở Hùng Vương
Đi chân đất dựng sơn hà
Bao nhiêu máu đã âm thầm đổ xuống
Khi Trưng Trắc trầm mình trên sông Hát
Chỉ mong giữ tròn trinh tiết với giang san
Trần Bình Trọng chịu bêu đầu để làm quỉ nước Nam
Cũng chỉ vì tấm lòng tha thiết
Mẹ ơi, trăng còn có khi tròn, khi khuyết
Nhưng tình yêu quê hương chẳng khuyết bao giờ.

BACK TO TOP

Bài Thơ Thương Gửi Mẹ

kỷ niệm sinh nhật thứ 59 của Mẹ
Con chỉ ước con được là thi sĩ
-Dem tâm tình đan kết lại thành thơ
Dù lời thơ còn thật quá dại khờ
Nhưng gói trọn tấm lòng con trong đó.
Có những điều dùng lời quả thật khó,
Biết nói gì để Mẹ hiểu lòng con .....
Theo tuổi ta, Mẹ đúng sáu mươi tròn,
Nhưng con đã làm gì đền ơn Mẹ ???
Tình mẹ thương con thật nhiều vô kể:
Những buổi sớm khuya thức trắng thâu đêm,
Lo lắng cho con giấc ngủ êm đềm
-Dến bữa cơm gia đình đầy ấm cúng.
Rồi những buổi sớm -Dông trời lạnh cóng
Hay ban khuya trời trĩu nặng mù sương,
Mẹ thương con, ra đón tận ngoài đường
Mặc giá rét, tuyết băng ngập đầy lốị
Rồi những buổi mẹ thức giấc nửa tối
Vào từng phòng để săn sóc cho con.....
Mẹ ban cho những tiếng cười tươi, ròn,
Những mật ngọt, hương thơm, cùng ánh sáng ....
Biết làm gì để thật xứng đáng
Với tấm lòng của Mẹ quá bao la ???
Cứ mỗi ngày qua, Mẹ lại thêm già
Con bất hiếu chẳng làm chi đỡ Mẹ
Dù vẫn biết Mẹ thương con chẳng kể
Nhưng trong lòng, con vẫn thấy nao naọ
Con chỉ ước học thật giỏi, điểm cao
Làm quà tặng để kính dâng lên Mẹ

BACK TO TOP

Bài Thơ Tháng Năm Thương Tặng Mẹ

Thời gian thoáng trôi sao nhanh quá ??
Mái tóc mẹ thương đã đổi màu
Ngày tiếp ngày, năm tháng theo nhau
Tình Mẹ mãi như dòng suối ngọt
Chảy vào đời, mát rượi thương yêu .......
Mẹ ơi, con muốn nói thật nhiều,
Những lời riêng tặng mẹ thương yêu,
Những lời gói trọn lòng con đó
Suốt bấy nhiêu năm con chắt chiu .....
Mẹ ơi, con muốn viết thật dài,
Những bài thơ, văn dẫu chẳng hay
Nhưng mà viết bởi tim, bởi óc,
Và cả tấm lòng của con đây ........
Mẹ ơi, con muốn gọi Mẹ hoài
Dẫu chỉ một câu nói: "Mẹ ơi"
Vẫn khiến lòng con tràn vui sướng
Vì con còn có Mẹ trong đời ..........
Tứ Diễm
Mother's Day May 14, 1995

Thương Gửi Mẹ

Vần thơ tháng Ba kính dâng Mẹ
Thay lời chúc thọ của riêng Con
Mong đáp đền tình Mẹ vuông tròn
-Dã lo lắng cho con bao năm tháng .....
Vần thơ tháng Ba tuy thật ngắn
Khi đem so với tình Mẹ cho con
Nhưng chân thành viết bởi lòng con
Từng dòng chữ thành bài thơ nhỏ .....
Vần thơ tháng Ba đọc thật dở
Con vụng về ráng ghép chữ thành thơ
Khi muốn tả tình Mẹ vô bờ
Nhưng con chẳng tài nào tả nổi ......
Vần thơ tháng Ba thay lời nói
"Yêu Mẹ nhiều" , Mẹ có biết không ?
Thay những lời con dấu tận đáy lòng
Con chỉ nghĩ, nhưng lại không nói .......
March 07, 1994
Tứ Diễm

BACK TO TOP
Dâng Mẹ

Mẹ ơi! nắng đã tàn trên lá
Chiều xuống nghiêng nghiêng khóm trúc gầy
Lạc lõng chim về dăm cánh nhỏ
Mẹ còn tựa cửa ngắm mây bay
Con biết mẹ từng thương nhớ lắm
Từng tha thiết đợi dậm đường xa
Phương nào biền biệt cha con đó
Để tháng năm về bạc tóc mây
Nhưng người đi mãi đi đi mãi
Con, vợ nào cha có đoái hoài
Mẹ dù gắng gượng nuôi con nhỏ
Mẹ dấu con sao được ngậm ngùi
Lòng con yêu mẹ đau từng bữa
Mẹ đứng lặng nhìn mây trắng bay
Đời như tắt nắng trong hồn mẹ
Môi nở đâu còn sắc thắm tươi
Đàn con chiu chít chưa khôn lớn
Một bữa đầu xuân ủ rủ ngồi
Cạnh chiếc quan tài hăng gỗ mới
Gục dầu cha khóc chuyện chung đôi
Đến nay cha hiểu thì mẹ đã
Mẹ đã nghìn thu cách biệt rồi!
Tuổi còn xanh con mẹ nào đâu tội
Sao bỗng muôn đời chịu cút côi?
Em khát sữa từng đêm đêm gọi
Cha ủ tình thương hát "ạ ơi"
BACK TO TOP

Nhưng giọng u buồn hơi tắt nghẹn
Cha thường lẩm bẩm "Ới mình ơi"
Chuyện củ ngày xưa sầu những thế
Bây giờ... mẹ hỡi! khổ mười mươi!
Sau một trăm ngày khi mẹ chết
Tục huyền: cha cưới vợ mẹ ơĩ
Cha bảo "Con cha còn dại lắm
Để dì về dạy dỗ, cơm nuôi ...
Con biết đời con rồi sẽ khổ
(Lạ gì "con cậu với con tôi")
Năm tháng qua dần năm tháng củ
Lòng sầu thương nhớ mẹ không nguôi
Chiều chiều cha đứng trông về núi
Tìm bóng mẹ sau ánh mặt trời
Cửa nhà chăm sóc đàn em đó
Còn biết ai người gánh một vai ?
Dì con mỗi lúc tình hờ hững
Mà phận con thời dám trách ai
Mẹ ơi đau sót dâng từng bữa
Trên đám đầu xanh trẻ lạc loài!
Thương cha nhớ mẹ lòng con chết
Trong tuổi hoa niên buổi thiếu thời
Hôm nay nhớ mẹ con ngồi viết
Chuyện củ ngày xưa để ngậm ngùi
Gió lạnh thẩm buồn lời mẹ trối
"Mẹ đi ... con ở ... gắng con ơi"
Lời Ba Mẹ

Em cười với ai cười
Em khóc cùng người khóc.
Mẹ dạy em thương người,
Ba dặn em chăm học.

Mẹ bảo đừng tham ăn,
Áo quần luôn sạch sẽ,
Đừng nói lời tục tằn
Mà làm đau lòng mẹ.

Ba dặn em thật thà
Không bao giờ nói dối.
Em xin vâng lời ba,
Nhớ lời người sớm tối.

BACK TO TOP

Mẹ dặn em đừng hờn,
Đừng nghĩ chuyện thiệt hơn.
Ai cho em quà cáp
Không quên lời cám ơn.

Tói trước khi đi ngủ
Em rửa ráy chân tay.
Em hôn ba hôn mẹ,
Và nhớ đến thầy cô.

Mỗi khi em lầm lỗi
Em thành thật nhận liền
Không chữa mình, nói dối.
Lục túi mẹ kiếm tiền
Để đi ăn quà vặt
Khiến ba mẹ ưu phiền.

.  . .  .  . Bông Hồng Cài Áo
Thích Nhất Hạnh, 1962                     
BACK TO TOP

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo mòn.

Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký : tai nạn lớn nhất đã xãy ra cho tôi rồi! Lớn đến cách mấy mất mẹ thì cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi.

Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ hay, cũng haỵ Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thưở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có.
Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu... sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến :

"Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời!
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi.
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời".

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi.
Người nhà quê Việt Nam không ưa cách nói cầu kÿ. Nói rằng bà mẹ già là một kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kÿ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị, vừa đúng mức :

"Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau".

Ngon biết bao nhiêu ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của tạ Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lại ngực cho ta, đặt bàn tay (bàn tay hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như "chuối ba hương", dịu như "xôi nếp một" và đậm đà lịm cả cổ họng như "đường mía lau". Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; những "chuối ba hương", "đường mía lau", " xôi nếp một " ấy không bao giờ cùng tận.

"Công cha như núi Thái sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".

Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm thương yêụ Mẹ là giáo sư dạy về thương yêu, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi biết được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý mẹ lấn trùm ý niệm thương yêu của tôn giáo vốn cũng dạy về tình thương. Đạo Phật có đức Quán Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có Đức Mẹ, Thánh Nữ Đồng Trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mầu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ.
Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương đi tới tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.
Tây phương không có ngày Vu-lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giũ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó.
Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới nói cho tôi biết dó là "Ngày Mẹ", theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng.
Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương, không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu-lan.
Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói : trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào NHÌN KỸ được mặt mẹ Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc vá maỵ giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thời giờ nhìn kỹ con. Và con không có thời giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất, mình có cảm nghĩ : thật như là mình chưa bao giờ thật có ý thức rằng mình có mẹ.
Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và dang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi : "Mẹ ơi, mẹ có biết không? ". Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười : " Biết gì?". Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói : "Mẹ có biết là con thương mẹ không?". Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù ngươi lớn ba bốn mươi tuổi ngươi cũng có thể hỏi như thế, bởi vì ngươi là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong ý thức tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.
Ngày Vu-lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục-liên và về sự hiếu dễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ hết rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ PHẢI đây không phải là luân lý, là bổn phận. PHẢI ĐÂY LÀ LÝ ĐƯƠNG NHIÊN. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì dương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. Con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ kông cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ và con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con.

Ngày xưa, thầy giáo hỏi rằng : con mà thương mẹ thì phải làm thế nào ? Tôi trả lời : vâng lời, cố gắng. giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi. Bây giờ thì tôi biết rằng : con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, cần chi phải hỏi "làm thế nào" nữa ! Thương mẹ không phải là một vấn dề luân lý đạo đức.
Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài nầy để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như "đường mía lau", như "xôi nếp một". Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai nầy anh chị đừng có than thở rằng : đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì hoạ chăng có làm ngọc hoàng thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.
Tôi kể chuyện nầy, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng lẽ chị tôi không nên đi lấy chồng, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi. Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói : "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm cơm, khóc. Chị nói : "Thôi con không lấychồ chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tụ "Các ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi.
Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào là không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng quí báu đó. Mỗi buổi chiều lại Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn "chuối ba hương", "xôi nếp một" và "dường mía lau".
Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh : không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ. Tôi đã nói là tôi không khuyên răng ai hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà. Tôi chỉ nhắc anh : mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương. Để anh đừng quên. Quên là một lỗi lớn : cũng không phải lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, vô tình mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng : để anh sung sướng, thế thôi.
Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế nầy : chiều nay, khi đi học về, hoặc khi đi làm việc về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi : "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vưà cười vừa hỏi : "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp :"Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi câu ấy, chị cũng hỏi câu ấy, em cũng hỏi câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em đều là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ được sống trong ý thức tình thương bất diệt. Và ngày mai mẹ mất, anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ.
Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca, em hãy ca cho cuộc đời đứng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

.  . .  .  . Bông Hồng Cài Áo
Nhạc Sĩ:    Phạm Thế Mỹ
Thơ Lời:    Thích Nhất Hạnh

Trình bày:    Khánh Ly

Tùy Ý Tha Thiết

Một bông Hồng cho em
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Vào Nhịp Thanh Thoát
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời

Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?"
-Biết gì ? "Biết là, biết là con thương Mẹ không ?"

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi.
BACK TO TOP

BACK TO TOP
Nghĩa Mẹ Tình Mẹ
Qua Những Tác Phẩm Văn Nghệ Việt Nam
Doãn Quốc Sỹ

Hình như nhà thơ Pháp có nói:
"L'amour d'une mère, l'amour que nul n'oublie".
"Tình mẹ là thứ tình không ai quên được"

Ôi, vào những trường hợp ngạc nhiên, đau đớn người ta kêu "Giời ơi". "Trời ơi," "Phật ơi" và cũng không thể "Mẹ ơi".
Trong thời gian cuộc kháng chiến thần thánh chống Pháp của ta, bộ đội phục kích của ta đã nhiều khi bắt gặp lời kêu "mẹ ơi" "oh maman" của lính Pháp khi bất chợt bị ngã đạn. Sự kiện này đã được cơ quan địch vận của ta ngày đó phổ biến trong truyền đơn, báo chí và truyền thanh để kêu gọi lính Pháp nghĩ đến tình mẹ mà hạ súng, tẩy chay cuộc chiến phi nhân phi nghĩa của thực dân tái chiếm thuộc địa đó.
Mẹ, Tình Mẹ, Quê Mẹ rồi như trong trường ca Mẹ Việt Nam của Phạm Duy gồm Đất Mẹ, Núi Mẹ, Sông Mẹ, Biển Mẹ, quả thật tất cả những gì dính líu đến Mẹ Việt Nam, tình Mẹ Việt Nam, đều gây một âm hưởng bao dung và hiền dịu, thắm thiết và ai hoài, mênh mông và bất tuyệt trong lòng chúng ta như vậy.
Và chúng ta không ngạc nhiên khi thấy nhạc sĩ Phạm Duy đã đồng hóa Mẹ Việt Nam thành lịch sử Việt Nam, lịch sử một dân tộc bi hùng trên mảnh đất chịu đựng bao đau thương, thử thách này. Chúng ta hãy ôn lại nhạc và lời của khúc trường ca bất hủ này.
Nerhu trước khi chết để lại di chúc xin hỏa táng xác phàm của mình thành tro than, rồi rắc xuống cánh đồng bát ngát xứ Ấn, để được vĩnh viễn thể nhập vào mảnh đất quê hương, để được vĩnh viễn sống giữa những người dân quê Ấn cần cù và muôn vàn khổ cực. Những chính khách lỗi lạc, không vong ân bao giờ họ cũng có cái nhìn kính ái về phía những người dân quê chân lấm tay bùn, tăm tối kia, nhưng chính họ mới là phần nền móng của dân tộc, họ nuôi nước, họ mở nước, họ giữ nước. Cho nên mở đầu trường ca MẸ VIỆT NAM, Phạm Duy đã khẳng định ngay bằng câu ngâm của ca khúc 1 "Mẹ ta", ngay Phần Đầu Đất Mẹ:

Mẹ Việt Nam không son không phấn,
Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn.
Mẹ Việt Nam không mang nhung gấm,
Mẹ Việt Nam mang tấm nâu sồng.

Tiếng ca như thoát từ lòng đất mẹ, từ luống cày, từ nương khoai, nương sắn, hồn nhiên thanh nhẹ như gió lúa hương cau (cung đô thứ).
Lịch sử Việt Nam từ ngày lập quốc đến nay, dân tộc ta có mấy lúc được thanh nhàn? Lịch sử một dân tộc đoạn trường. Bởi vậy, trong trường ca Mẹ Việt Nam gồm bốn phần (ĐẤT MẸ - NÚI MẸ - SÔNG MẸ - BIỂN MẸ), 21 ca khúc thì ở ngay Phần Một ĐẤT MẸ, sau ca khúc 1 "Mẹ Ta" sang đến ca khúc 2 "Mẹ Xinh Đẹp" là ca khúc tươi tắn nhất. Đây là thuở Mẹ mới là cô gái đôi tám, xuân tình rờ rỡ, má hồng, môi đỏ, mắt long lanh. Đây là ca khúc duy nhất nhịp nhàng, tình tứ, lòng xuân phơi phới, hồn Mẹ như vòm trời xanh thăm thẳm không gợn một chút mây buồn. Vào ca khúc 3 "Mẹ Chờ Mong" đã phảng phất u hoài, mặc dầu sang ca khúc này nhạc sĩ đã chuyển từ cung đô sang cung mi giảm trưởng. Ca khúc 4 "Lúa Mẹ" cũng như ca khúc 5 "Mẹ Đón Cha Về" nét nhạc vào khúc thì tươi dòn nồng thắm, nhưng từ giữa khúc trở đi là mang mang chinh chiến, bàng bạc phân ly.
Sang Phần Hai NÚI MẸ, ca khúc 6 "Mẹ Hỏi", định mệnh truân chuyên những sầu hận biệt ly của mùa chinh chiến miên man, tàn khốc hầu như bất tận đã lộ rõ:

Lính vua, lính chúa, lính làng
Giết bao nhiêu giặc cho chàng phải đi.

Chinh chiến định mệnh bùng nổ "Mẹ Bỏ Cuộc Chơi" (ca khúc 7) là lẽ đương nhiên. Chinh chiến khốc liệt hứa hẹn chắc chắn và gần kề cảnh núi xương chất ngất, sông máu cuộn dâng.
Ca khúc 8 "Mẹ Trong Lòng Người Đi", người ra đi giữ nước vừa mở nước, nhịp mạnh rền Allegro Marcia, cung đô trưởng, hào hùng trong hướng mắt tương lai, nhưng vô cùng ai hoài trong hướng chiếu dĩ vãng, đúng hệt với ý câu thơ khuyết danh nào trước đây:

Từ thuở mang gươm đi mở cõi
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long.

Mẹ ở lại với con thơ, với vườn dâu, nuôi Mẹ thay chồng. Mẹ đã là chinh phụ. Nghẹn ngào. Héo hon. Sầu chất ngất. Nhưng quả cảm. Cho đến lúc, còn có cách nào khác hơn, "Mẹ Hóa Đá" (ca khúc 10):

Gió mùa đông
Mẹ không thấy mỏi
Đứng trông về
Bốn cõi trời xa
. . . . ..
Thương thi sĩ hay buồn
Cho nên mẹ hóa ra hòn núi cao.

Hạnh phúc sum họp lứa đôi với chồng trước đây chỉ lóe rạng mong manh như ánh bình minh một ngày thu gió giập mưa vùi, rồi là chia ly, nhọc nhằn về thể xác, ê chề về tinh thần, mẹ là chinh phụ, mẹ hóa đá, mẹ chỉ còn biết chắt gạn lấy chút niềm vui ở nơi đàn con thơ đang bừng lớn; nhưng than ôi, bi kịch Mẹ Việt Nam tới đây - (Phần Ba - Sông Mẹ) - mới thật sự bị cuốn hút vào đáy vực của Bão Tố Khổ Đau.
Thoạt Ca Khúc 11 "Muốn Về Quê Mẹ" thốt lời ảo não, vần vũ trong gió chiều, bềnh bồng cùng mây trời, mênh mang cùng trong nước:

Chiều chiều ra đứng bờ sông
Muốn vê quê mẹ mà không có đò.

Vì những dòng sông - lũ con - đã bị cuốn hút vào Dục Vọng, thực sự thành hiện thân của những tham sân si, chịu nặng nghiệp chướng. Từ lập công cứu nước (ca khúc 12 "Sông Còn Mải Mê" chúng đã chuyển sang tranh bá đồ vương với nhau (ca khúc 13 "Sông Vùi Chôn Mẹ"). Mẹ Việt Nam bị xoáy cuộn xuống tới đáy vực bi thảm ở đây, và còn bị tiếp tục giữ ở đáy vực bi thảm này qua hai ca khúc liên tiếp, ca khúc 14 "Sông Không Đường Về", và ca khúc 1 "Những Dòng Sông Chia Rẽ". Mãi cho tới cuối ca khúc này mới thấy một giọt sương mát long lanh, một búp gió hiền, đó là lời gọi bao dung và thiết tha của Mẹ:

Lũ con lạc lối đường xa
Có con nào nhớ mẹ ta thì về."

để chuyển sang Phần Bốn - BIỂN MẸ.
"Trái Cây Đau Khổ" (1) của Phần SÔNG MẸ hung hãn, hẹp hòi, phân hóa, đã mở lối thoát thành Mẹ Trùng Dương (ca khúc 16):

Sóng vỗ miên man
Như câu ru em
Của Mẹ dịu dàng
Nước biếc mênh mông
Như đôi tay ôm
Của Mẹ Trùng Dương
. . . . . .

Mẹ từ thuở ban đầu cô gái quê đôi tám "đôi má tươi hồng, đôi bàn tay trắng, lưng ong, vai lẳn, vú căng tròn" qua cuộc hành trình dài một đời khổ đau, nay đã tóc bạc da mồi.
Đâu đây âm hưởng, tiếng thuyền chài hô biến, âm hưởng sóng vỗ mênh mang, nhưng đó cũng lá tiếng Biển Mẹ gọi con về ca khúc 17 "Biển Động Sóng Gợn" mênh mông và hiền dịu lạ lùng:

Hà hơ... biển động sóng gợn tứ bề
Gọi thuyền viễn xứ quay về biển đông
Sông ra đi từ khi non dại
Từ miền ngoài sông lại Việt Nam
Có từ Hy Mã Lạp Sơn
Cũng về biển mẹ thành con một nhà.

Ý thức và vô thức kiêu mà hiền! Ca khúc viết ở cung mi giảm thứ sáu bémol. Sức chịu đựng và tính bao dung đã đạt tới gần mức sơn cùng thủy tận, để rồi từ đó thoát chyển sang ca khúc 18 "Thênh Thang Thuyền Về", ánh sáng rưng rưng huyền ảo như ánh bình minh đầu tiên miền địa cực sau sáu tháng đêm dài giá lạnh. Nét cò lả quen thuộc mở đầu phần kết thúc cho ca khúc này nghe mềm và ấm như khóc cho hết nước mắt để rửa sạch cõi lòng, truân chuyên còn đấy nhưng thanh thản đã về:

Mẹ già đang đón chờ ta
Có đàn chim én từ xa về rồi
Quê ta đẹp lắm mẹ ơi
Biển êm sóng lặng nước nôi hiền lành.

Và thực sự kết thúc ca khúc bằng ước nguyện nhắn nhủ:

Về đây xây đắp mối tình
Mối tình Việt Nam
Yêu Mẹ già
Thương Mẹ ta
Đàn con nhỏ
Nhớ yêu nhau
Đàn con nhỏ
Nhớ thương nhau.

Chuyển sang ca khúc 19 "Chớp Bể Mưa Nguồn" ta bắt gặp một hình ảnh hướng thượng và thăng hoa vô tiền tuyệt hậu trong thi giới và nhạc giới hoàn vũ:
Mẹ cười bốc thành hơi
Mây từ biển quý lên ngôi trời già.

Cứ như vậy trời mây mở rộng biển cả nối liền thơm ngát yêu thương, thơm ngát tình người, thơm ngát tình thiên nhiên cây cỏ, Mẹ đã thành Bà, từ những chua cay ngút ngàn Mẹ cắn răng chịu đựng, thời gian gội tóc trắng phau phau" (2). Mẹ đau thương lên ngôi Bà hiền hậu với ca khúc 20 "Phù Sa Lớp Mây Trời Cuốn Bay":

Triều dâng
Ngọn sóng theo trăng vào bờ
Ngọn triều dâng sóng nhấp nhô
Đồng chua rộng nới thành ta ruộng mềm
Đền bồi cho máu về tim
Có đàn cháu bé nhìn chim ngoài trời
Mây bay đẹp lắm bà ơi
Làn mây trắng, cuộn khắp nơi đợi chờ
Làn mây che nắng bốn mùa
Hay là cho nước Mẹ mưa ngọt bùi.

Dân tộc Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam, Mẹ Việt Nam, Mẹ tượng trưng cho lịch sử gian truân bi hùng. Như vậy.
Để khép bài này, tôi vẫn muốn nhắc lại câu thơ của người lính xấu số kia, câu thơ thổn thức não nề, hướng về quê nhà, Quê Mẹ, tập trung ở ngay hình ảnh người Mẹ:

Giày vẹt gót, áo sờn vai thấm thấm lạnh.
Những chiều Trường Sơn, núi đồi cô quạnh.
Mẹ hiền ơi con trót nhớ quê mình!!

Mẹ hiền như ánh đuốc soi sáng lương tâm những lúc đi lạc trong biển sương mù.
Saigon, Vu Lan 2517 (1973)
DOÃN QUỐC SỸ

(1) Tên vở kịch của Soạn giả, Sáng Tạo xuất bản 1963
(2) Thơ Đoàn Văn Cừ

BACK TO TOP

Tình Mẹ Bao La Tứ Diễm

BACK TO TOP

Mẹ thương thương,

Con muốn viết một bài thơ để kính tặng mẹ, muốn viết một bài văn thật hay để kính dâng lên mẹ , nhưng mãi mãi đó chỉ là một giấc mộng con ấp ủ trong tim, và có lẽ chẳng bao giờ thực hiện được . Biết bao lần con đã viết, viết rồi lại xóa, trí óc con tràn ngập những lời muốn viết , muốn nói riêng cho mẹ nhưng vốn liếng từ ngữ của con quá ngheò nàn, tài viết văn của con quá kém cỏi , nên mãi mãi con không tài nào diễn tả được điều con muốn nói, muốn viết . Ngày mai là ngày Mothers' Day, tự dưng con muốn viết, viết riêng những dòng chữ để tặng Mẹ thương yêu, dù vẫn biết thơ con không hay, văn con không bay bướm, óng chuốt . Nhưng, mẹ đâu bao giờ chê những điều con đã viết với cả tấm lòng con, phải không mẹ
Mẹ, con muốn gọi mẹ cả vạn lần, dù chỉ để cho mẹ biết là con yêu mẹ , con sung sướng và hạnh phúc khi còn được ấp ủ trong tình thương bao la của mẹ Có lẽ với mọi người xung quanh, con đã bước vào cái tuổi trưởng thành, đủ chính chắn để ý thức được những điều hay lẽ phải nên theo, và những điều xấu nên tránh . Có lẽ với mọi người, con đã đủ lớn để không cần sự chăm sóc , lo lắng của mẹ . Có lẽ với mọi người, con hết còn trong cái tuổi để mà xà vào lòng mẹ, làm nũng vòi vĩnh mẹ những điều vặt vãnh . Vâng, có lẽ mọi người nghĩ đúng . Nhưng, có một điều, có lẽ mọi người không tài nào hiểu được , đó là dù con có lớn đến đâu , có đi đến bất cứ phương trời nào thì tấm lòng con cũng hướng về mẹ , mẹ muôn đời là một hình ảnh đẹp trong con, một hình ảnh mà con luôn gìn giữ trong tim. Mẹ , mẹ có biết, chúng con luôn hãnh diện với đời là chúng con có được một người mẹ tuyệt vời như mẹ. Con thật hạnh phúc khi được ấp ủ trong tình thương và sự săn sóc của mẹ , khi được mẹ dạy dỗ con từ cách đi đứng đến lời ăn tiếng nói, khi được mẹ khen cũng như khi mẹ la rầy, dù đôi khi con bị rầy oan, nhưng con không bao giờ trách mẹ cả, mẹ có biết không ? Có những lần con đã vô tình khiến mẹ buồn, những khi đó con đã thấy lòng con đau xót vô cùng, con tự trách con, con đã nhỏ những giọt nước mắt hối hận vì con đã làm mẹ buồn, con đã viết cho mẹ những lá thư thật là dài để xin lỗi mẹ, mong chuộc phần nào những lỗi của con, mẹ còn nhớ không hở mẹ ?? Có những lần con đã sung sướng khi thấy mẹ vui khi con được lãnh những phần thưởng và được mọi người vỗ tay khen ngợị Mẹ có biết, khi đó con không sung sướng vì những tiếng vỗ tay, những lời khen của những người xa lạ, của thầy cô, mà con chỉ sung sướng , vui mừng vì con đã mang một niềm vui tặng mẹ, dù niềm vui của con quá nhỏ bé nếu đem so với tình mẹ cho con . Có những lần con từ trường về nhà, mệt mỏi vô cùng vì những bài vở chồng chất, vì những buổi học kéo dài lê thê suốt từ sáng đến sẫm tối, vì những xô đẩy, chen lấn trên xe bus, vì những trận gió lạnh buốt xương, nhưng khi về đến nhà, được thấy mẹ và nghe những lời mẹ ân cần hỏi han lo lắng, những sự mệt nhọc của con tan biến thật là nhanh. Có những lần con làm bài không được đúng như ý mong muốn, con đã tự cảm thấy xấu hổ vô cùng khi mẹ hỏi han về kết quả bài làm, con không muốn nói dối với mẹ, nhưng con cũng không muốn làm mẹ buồn lòng Có những lần con thức thật khuya, hay dậy thật sớm để học bài thi, nhưng dường như mẹ còn thức khuya và dậy sớm hơn cả con, để lo cho con những món ăn bồi bổ sức khoẻ . Con đã cảm động lắm, dù con không bao giờ cám ơn mẹ cả, nhưng có lẽ mẹ hiểu lòng con nhiều hơn là những lời con nói mà mẹ nhỉ . Có những tối con về trễ vì bài vở chưa xong, mẹ đã lo lắng thấp thỏm , không an tâm mãi đến khi con bình yên về đến nhà, cất tiếng gọi mẹ , mẹ lo nhưng lại cố giấu không muốn cho con biết vì sợ con không an tâm học hành. Mẹ ơi, con thương mẹ vô cùng chính vì những sự tế nhị như thế đó mẹ ạ .

Có lẽ con đã quá sơ ý trong những lúc mẹ cảm thấy không khỏe trong người mà mẹ vì sợ tụi con lo lắng nên cố dấụ Và chúng con thì lại quá vô tâm chỉ biết phá chọc nhau, đùa giỡn, cười nói mà quên không để ý thấy nụ cười của mẹ kém tươi hơn mọi ngày, giọng mẹ nghe yếu hơn mọi ngàỵ Và, dường như tụi con chẳng biết săn sóc mẹ chu đáo như những khi mẹ lo cho tụi con những khi có đứa nào bị cảm cúm. Con có thể đếm trên đầu ngón tay được những lần con săn sóc cho mẹ, nhưng những lần mẹ săn sóc cho con thì có lẽ không có một cái máy tính tối tân nhất trên đời này có thể đếm được . Giờ này con mới thấy thấm thía những lời trong bài hát "Lòng Mẹ" của nhạc sĩ Y Vân, con mới thấy thương xót cho những người bạn vì một lý do gì đó mà không được bàn tay của mẹ họ săn sóc, có lẽ những người bạn của con đã buồn lắm vì con hay vô tình kể cho họ nghe những sự săn sóc của mẹ, những sự săn sóc quá sức ân cần đôi khi khiến con bị bạn bè trêu chọc, đôi khi khiến con hơi thấy phiền phức, nhưng , mẹ ơi , con thật sự sung sướng khi còn được có mẹ ở bên con, còn được nghe tiếng mẹ cười, lời mẹ nói, còn được nghe những lời mẹ dạy dỗ, còn được ăn những món ăn mẹ nấu, còn được mặc những tấm áo len mà mẹ đã cặm cụi ngồi đan , còn được những tối quây quần bên mẹ nghe mẹ kể lại những kỷ niệm xa xưa thưở mẹ còn nhỏ, thưở bố mẹ mới quen nhau, hay thưở mà tụi con còn nhỏ xíu, rồi mẹ lại kể từng tính xấu của mỗi đứa, cho tụi con có dịp mà trêu chọc nhau chí chóe làm ầm ĩ cả nhà. Những ngày lễ Vu Lan, con đã hãnh diện, tự hào và sung sướng khi được hưởng niềm hạnh phúc để cài một bông hồng đỏ thắm lên ngực áo bên trái, phía trái tim con, để được nghe hoà thượng trụ trì thuyết pháp về tình thương bao la của mẹ . Có lẽ con còn quá trẻ con , mỗi khi có người bạn nào của con khen mẹ đẹp, mẹ tài, là con lại cười thật tươi, thật sung sướng, y như cái thưở mới chập chững vào trường vậy mẹ ạ Mà dường như mẹ có một điểm chi thật đặc biệt khiến tất cả bạn bè của con , dù quen thân hay chỉ một vài lần gặp mẹ, đều nhớ đến mẹ và đôi khi, những người bạn phương xa của con gọi điện thoại thăm hỏi, họ đều hỏi thăm mẹ, con có kể cho mẹ nghe dù con biết chưa chắc mẹ đã nhớ được người bạn đó ra sao . Mà dường như mẹ có thật là nhiều ưu điểm mà con không có được, mẹ tài giỏi quá, khiến đôi khi con phải rên rỉ rằng sao mẹ giỏi quá nên con thật là ngu dốt, vụng về khi so sánh với mẹ .

Mẹ, còn muôn vàn lời con muốn nói, muốn viết, nhưng sao con quá vụng về khi tìm những từ ngữ để diễn tả lòng con, nhưng sao con thật là dở quá, mẹ ơi, những gì con đã viết sao chẳng nói lên hết được những điều con đang nghĩ, nhưng có lẽ mẹ hiểu con nhiều hơn những gì mẹ đọc , đúng không mẹ, con tin tưởng như thế vì mẹ là mẹ của con mà. Mẹ, con muốn gọi mẹ hoài hoài, muốn mẹ luôn vui vẻ và sung sướng, nhưng dường như ngoài những niềm vui con có thể kính tặng mẹ qua những lần con được thưởng , hay được người ta khen thì con cũng đã nhiều lần làm mẹ buồn, có khi mẹ phải khóc vì con, dù lòng con thật sự không muốn . Con biết mẹ luôn luôn thương yêu chúng con, và luôn tha thứ cho chúng con dù chúng con có phạm lỗi chi đi nữa, nhưng, con cũng mong nói với mẹ điều này: Con yêu mẹ vô cùng, yêu mẹ với một tình yêu không có thứ gì so sánh được, dù con không nói ra bằng lời, nhưng mỗi điều con làm, con đều mong mẹ vui, không bao giờ muốn mẹ phải buồn. Và, con hãnh diện được có một người mẹ như mẹ , mẹ ạ

Con của Mẹ
Tứ Diễm
May 7, 1994

BACK TO TOP

Mẹ
Ðỗ Trung Quân
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổỉ
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lạỉ
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm naỵ..
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !

1986
BACK TO TOP

Lòng Mẹ
Y Vân
Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng, mẹ yêu

Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu
Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ

Thương con thao thức bao đêm trường,
Con đã yên giấc mẹ hiền vui sướng biết bao
Thương con khuya sớm bao tháng ngày
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn

Dù cho mưa gió không quản thân gầy mẹ hiền
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền
Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm
Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên
Lòng mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa
Tình mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe
Lời ru xao xuyến núi đồi suối rừng rặng tre
Sóng ven Thái Bình im lìm khi tiếng mẹ ru

Một lòng nuối nấng vỗ về những ngày còn thơ
Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca
Mẹ hiền sớm tối khuyên nhủ bao lời mặn mà
Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa

Thương con mẹ hát câu êm đềm,
Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm
Bao năm nước mắt như suối nguồn
Chảy vào tim con, mái tóc chót đành đẫm sương

Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu
Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu
Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt màu
Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu