|
Dọc từ
bắc vào nam, có những hòn đá mang hình người đàn bà bồng con chờ chồng đã
gắn với những truyền thuyết huyền thoại. Quen thuộc nhất là hòn Vọng Phu
trên núi Tô Thị ở Lạng Sơn, đền Vọng Phu trên núi Nhồi (Thanh Hóa), Ðá Bà
Rầu (Quảng Nam - Ðà Nẵng), núi Bà (Bình Ðịnh), vào sâu hơn có ngọn Ðá Bia (Tuy
Hòa), núi Mẫu Tử (Khánh Hòa)... Những hòn Vọng Phu ấy đã trở thành hình
tượng đẹp đầy tính nhân văn, ca ngợi lòng chung thủy, nhân hậu của người phụ
nữ Việt Nam.
Truyền
thuyết về hòn Vọng Phu hình người phụ nữ ôm con chờ chồng đến hóa đá, là
hình tượng đẹp đầy tính nhân văn của Việt Nam. Hòn Vọng Phu đã đi vào thơ
ca, âm nhạc, điện ảnh, sân khấu, ca ngợi lòng chung thủy, nhân hậu của người
phụ nữ Việt Nam.
Hòn Vọng
Phu ở Lạng Sơn được mọi người biết qua câu ca dao quen thuộc:
Ðồng Ðăng có phố Kỳ Lừa -
Có nàng Tô thị, có chùa Tam Thanh...
Núi Tô Thị nằm gần sông Kỳ Cùng, gần
động Tam Thanh. Ở sườn núi nhô lên một khối đá, xa trông như một bà mẹ bồng
con, cách nay mấy năm đã bị một số người lấy đá nung vôi, sau đó được phục
chế. Chuyện kể rằng Tô Thị người nết na, duyên dáng, lấy chồng là chàng trai
nhà nghèo nhưng học giỏi tên là Ðậu Kim Liên. Ðinh Trưởng cũng mê Tô Thị, đã
dùng quyền lực bắt Ðậu Kim Liên đi lính. Tô Thị ngày ngày lên núi trông
ngóng chồng đến hóa đá. Ðinh Trưởng thấy lạ tìm xem, bị người đá vung cát
vào mắt té ngựa chết. Dân tộc Nùng ở Lạng Sơn cũng có sự tích hòn Vọng Phu
này và gọi là sự tích đá trông Chồng.
Ðến Thanh Hóa, chúng ta thấy trên đỉnh
núi Nhồi một cột đá đứng sững cao khoảng 20 mét giống hình người phụ nữ ôm
con, dân địa phương gọi là hòn Vọng Phu.
Vọng Phu cảnh đẹp
núi Nhồi
Có người chinh phụ mắt ngời đăm đăm.
Trước kia núi này gọi là núi Khế -
Nhuệ Sơn (thôn Nhuệ), cách TP Thanh Hóa 3 km về phía tây nam, chu vi khoảng
4.000 m.
ở Quảng Nam và Ðà Nẵng, dân địa phương
vẫn lưu truyền sự tích Ðá Bà Rầu. Truyện kể một người vợ mong đợi chồng đi
buôn xa, ngày ngày ra biển trông chồng. Người chồng về, do nghi ngờ ghen
tuông, lại bỏ đi. Nàng buồn rầu ra cửa biển biến thành đá sầu đau. Do đó gọi
Ðá Bà Rầu.
Bình Ðịnh có hòn núi Bà, dân địa
phương vẫn lưu truyền câu hát:
Vọng Phu thuộc dãy
núi Bà.
Tượng Sơn chất ngất gọi là Hòn Ông.
Hoặc
Bình Ðịnh có núi
Vọng Phu.
Có đầm thị Nại, có Cù Lao Xanh.
Người dân biển Tuy Hòa cũng gọi ngọn
Ðá Bia (tên chữ là Bi Sơn hay Thạc Bi Sơn), hoặc Ðá Chồng, là núi Vọng Phu.
Núi cao 706 m nằm cạnh quốc lộ 1A, trên đỉnh dựng đứng một khối đá lớn giống
hình người đàn bà.
Sông kia núi nọ còn
đây.
Mà người non nước ngày nay phương nào?
Núi Vọng Phu ở xã Ninh Tòng, huyện
Ninh Hòa, Khánh Hòa có tên là núi Mẫu Tử, giáp ranh xã Krong Hin, huyện Mơ
Ðrắc, cao 2.051 mét. Ðây là ngọn núi cao nhất của Khánh Hòa. Chóp núi là một
khối đá hoa cương khổng lồ, bên cạnh có một khối nhỏ hơn, trông xa tựa hình
người, đứng xa 40 km vẫn rõ hình ảnh mẹ bồng con ngóng ra biển Ðông:
Bồng con ngồi dựa
trên non.
Trăng thu vằng vặc dạ còn nhớ trông.
Theo
Quách Tấn trong Xứ Trầm Hương, núi Vọng Phu này người Pháp gọi là La Mère et
L'Enfant - dịch ra là Mẹ Bồng Con, và còn có tên khác là Mông Công, đọc trại
ra thành Bồng Con; đồng bào dân tộc trong vùng gọi là T'Yang Mtên. Những
người lớn tuổi trong vùng Ninh Hòa - Vạn Giã đều cho rằng trông lên hòn Vọng
Phu, đứa con càng ngày càng lớn trong vòng tay mẹ, còn bà mẹ thì ngày càng
già yếu mỏi mòn vì bao nhiêu năm dạn dày sương gió.
Ðàm Vũ
Back Mục Lục VIỆTNAM QUÊ HƯƠNG TÔI

GAMES
ABOUT
KIENTRUC
THƠ & TẾU
QUÊ HƯƠNG
MÙI VỊ QUÊ TA
ALBUM VIỆT
QUỐC KỲ
MẸ VIỆT
THƠ TÌNH
THƠ HAY
|