|
Lại Ân c̣n gọi là làng Śnh, nằm bên
hữu ngạn sông Hương, ở hạ lưu ngă ba
Śnh, trước thuộc huyện Tư Vinh hay tổng
Mậu Tài, nay là xă Phú Mẫu huyện Phú Vang, tỉnh
Thừa Thiên Huế. Nơi đây là địa chỉ
cuối cùng về phương Nam c̣n lưu giữ truyền thống vật vơ,
một sinh hoạt văn hoá đặc trưng của
người Việt. Hằng năm sau khi ăn Tết
xong, làng ở hội vật vào ngày 10 tháng giêng với
niềm mong ước: dân khoẻ, làng yên, mùa màng
tươi tốt, hạnh phúc muôn ngườị
Hội vật làng Śnh, ngoài yếu tố tâm linh truyền
thống, c̣n là một hoạt động vui, khoẻ
đầy tinh thần thượng vơ, kích thích việc
rèn luyện sức khoẻ, ḷng dũng cảm, sự
tự tin, mưu trí, nhất là với lớp trai trẻ.
Vơ đài là xới vật bằng đất bột,
mỗi bề rộng chừng bốn năm sải tay,
cao hơn một mét được dựng trước
sân đ́nh từ ngày hôm trước, mùng chín tháng giêng,
bốn bề có dăng dây bảo vệ. Ngôi đ́nh làng
nằm bên bờ sông, cảnh quan thoáng đăng, sông
nước hữu t́nh. Người xem vây quanh xới
vật ngồi san sát bên nhau trên những mô đất,
những bệ cấp bằng tre già đan kết
lại trong khuôn viên đ́nh rộng chừng 600m2. Sau nghi
lễ và những điều dặn ḍ về thi
đấu, các đô sẵn sàng vào cuộc thi hào hứng.
Điều khiển vật vơ là một vị cao niên, có
uy tín trong làng, khăn đen, áo dài, ngồi cầm
trống ngay trước đ́nh. Tiếng trống
nhịp nhàng, thong thả là gọi vật; hối hả,
liên tục là thúc giục các đô tích cực thi
đấụ Trọng tài trên xới là một
người am hiểu luật, nhanh nhạy, kiên
quyết. Các đô vật không đóng khố như ở
Bắc mà mặc quần và quấn thêm một cán ngang
lưng. Người đến thi đấu không cần
báo trước, chỉ đăng kư tại chỗ theo
lời mời gọi thi tàị Khi được phép,
họ này vào xới, làm lễ bái thần làng và các vị
cao tuổị Trọng tài kiểm tra trang phục, xong
cho lệnh thi đấụ Trống đánh một
tiếng qú xuống chào nhau, trống đánh hai tiếng,
đứng lên ôm nhau vật. Trống đánh ba tiếng
th́ thả nhau ra, lựa thế khác, vật lạị
Luật vật dân tộc dựa trên nguyên tắc "túc
bất ly địa" (chân không rời đất). Nêu
nhấc được hai chân của đối thủ
rời khỏi mặt đất là thắng cuộc.
Từ "túc bất ly địa", luật tiến
đến "lấm lưng, trắng bụng",
một phần hoặc cả hai phần lưng lấm
đất, bụng ngửa lên trời, là thua cuộc.
Trước dây, vật vơ làng Śnh áp dụng luật
"lấm lưng trắng bụng". Các đô
phải đánh ngă đối thủ ở tư thế
lấm lưng và phải thắng tất cả đô
trong ngày để đoạt chức vô địch.
Luật này làm nảy sinh sự tính toán để giành
chức vô địch, gây mất đoàn kết và
để lại hậu quả xấụ Từ hơn
20 năm nay luật qui định: duy tŕ "lấm
lưng trắng bụng", nhưng phải giữ
(đè) đối thủ bất động trong ba giây,
phải thắng tiếp ba người mới
được vào bán kết. Tiếp tục thắng ba
người nữa vào chung kết. Sau này, tuỳ số
đô lọt vào ṿng hai mà qui định thể lệ,
thông thường là loại trực tiếp. Với
vật vơ, ngoài sức khoẻ, các đô c̣n có kỹ
thuật, có "miếng" và nhanh nhạy mới mong
giành được thắng lợị Vật có
nhiều miếng đẹp mắt, quyết liệt.
Những miếng thường được các đô
sử dụng là xốc nách, vạch sườn,
miếng ḅ, miếng háng (tḥ tay vào háng rồi lựa
thế tấn công) nâng đối thủ vật ngă
bổng, miếng bành (xốc nách bế ngửa) miếng
táng (nâng đối thủ lên)... Một đô vật lư
tưởng có tay chân cân đốị Chân mạnh
để trụ vững, tay mạnh để vật
ngă đối phương. Nhưng to chưa hẳn
đă mạnh, mạnh chưa hẳn đă thắng,
cần phải nhanh, kiên tŕ để khai thác sơ hở
của đối phương.
Hội Śnh rất chú trọng tinh thần thượng
vơ, cấm chơi xấu, xa đ̣n độc, đ̣n
hiểm, nguy đến tính mạng như bẻ, vặn,
khoá trái khớp, tấn công bằng đầu, bấm các
huyệt, đ̣n đá, đ̣n đánh, nắm tóc, tấn
công vào hạ bộ, yết hầu, mắt.... Nếu hai
đô vật giằng co nhau không thắng, trọng tài
sẽ phạt và buộc thay thế tư thế vật
(vật quỳ) để kết thúc nhanh trận
đấụ Hội vật sắm các giải
hưởng để động viên. Đô vật thua
cũng có quà lưu niệm. Giải thưởng là
tặng phẩm do dân làng và các mạnh thường quân
đóng góp. Giải thưởng vô địch
thường trang trọng hơn (cau trầu,
rượu, đầu heọ...). Các đô vật chia
theo hai hạng tuổi: thiếu niên và thanh niên, tầm vóc
chênh lệch trên dưới 10Kg.
Tinh thần đồng đội ở các địa
phương rất quan trọng, một đô của làng
nào bị thua tức khắc có đô khác lên tiếp
sức. Mỗi năm có hơn 100 đô vật tham gia hào
hứng suốt ngàỵ Thua một trận phải
chờ đến năm sau mới "phục
hận" được. V́ vậy các đô phải rèn
luyện suốt năm, tu dưỡng đạo đức
để chờ đầu xuân được dự
đua tàị Các xă có pḥng trào đô vật mạnh là Phú
Mẫu, Phú Thanh, Phú Dương (Phú Vang) Hải
Dương, Hương Phong, Hương Vinh (Hương
Trà), Thủ Lễ (Quang Điền), Hương Sơ
(TP. Huế).
Cùng với xới vật chính, đêm hôm trước và
suốt ngày hội, khắp nơi trong làng các quán hàng
ăn: bún ḅ, bánh bèo, bánh nậm, bán bột lọc, cháo
ḷng, bánh canh, chè....các gian tṛ chơi thu hút đông
đảo khách chơi xuân. Cho đến khi tắt
nắng, cuộc vui mới chịu dừng. Và, hôm sau
mọi việc trở lại nhịp đời
thường. Một năm làm lụng mới lại
bắt đầụ
|