
Bất kỳ một làng quê
nào ở Việt Nam cũng có một ngôi đình. Đình là ngôi nhà công
cộng của làng quê thời xưa, dùng làm nơi thờ Thành Hoàng và
họp việc làng.
Đó là một ngôi nhà to, rộng được dựng bằng những cột lim
tròn to thẳng tắp đặt trên những hòn đá tảng lớn. Vì, kèo,
xà ngang , xà dọc của đình cũng làm toàn bằng gỗ lim. Tường
đình xây bằng gạch. Mái đình lợp ngói mũi hài, bốn góc có
bốn đầu đao cong. Trên nóc đình là hai con rồng chầu mặt
nguyệt. Sân đình được lát gạch. Trước đình có hai cột trụ
cao vút, trên đình được tạc hình con Nghê. Trong đình, gian
giữa có bàn thờ, thờ một vị thần của làng gọi là Thành Hoàng.
Một chiếc trống cái cũng được để trong đình để đánh vang lên
theo nhịp ngũ liên thúc giục dân làng về đình tụ họp bàn
tính công việc của làng.Vào những ngày lễ, tết, dân làng đến đình thắp hương tế lễ nhộn nhịp, cầu mong Thành Hoàng và Trời Đất giúp cho mưa thuận gió hòa, cày cấy, làm
ăn thuận tiện và có nhiều phúc lành. Mùa xuân đến, sân đình
trở thành sân khấu hát chèo, hoặc để đấu vật, chọi gà, múa
hát giao duyên. Xung quanh đình, thường có những câ đa cổ
thụ vẫy gọi chim về làm tổ, ríu rít âm thanh, có giếng nước
rộng trong vắt để làm nước ăn, nước uống và
Trước đình thường có một hồ nước trồng sen, hương thơm ngào ngạt. Đình làng còn là nơi trai thanh nữ tú trong làng đến để hẹn hò tình yêu. Ngôi đình làng Việt Nam cổ kính, trang nghiêm, ẩn mình sau lũy tre xanh mướt là một tác phẩm nghệ thuật của con người hòa nhập trong làng quê. |