|
Truyện cười dân gian Phần Bốn
Phần 1 -
Phần 2 -
Phần 3 -
Phần 4 -
Phần 5 -
Phần 6 -
Phần 7 -
Phần 8 -
Truyện Xiển Bột
BACK TO TOP
1. Khéo bào chữa
Một ông lang xưa nay
vẫn khoe chữa bệnh giỏi, ngày nọ có
một ông lăo đột ngột đến hỏi:
- Lăo nghe nói thầy
chữa bệnh thần lắm, thầy đă chữa
khỏi mấy đám rồi?
Thầy quả quyết đáp:
- Bao nhiêu đám mà
nghe lời tôi khỏi hết!
Ông lăo cau mày nói:
- Thầy quên rồi
chăng? Thầy bảo cháu nhà tôi uống
thuốc của thầy một năm th́ khỏi. Nó
uống được ba tháng đă chết.
Thầy lang xua tay,
nói:
- Rơ ràng, tại cậu
nhà không nghe lời. Tôi bảo uống một
năm, sao mớii uống ba tháng đă vội
chết? Cứ uống đủ năm, xem có khỏi
không nào?
BACK TO TOP
2. Lưỡi không xương
Một người vào của
hàng bán giày, thử rồi nói:
- Đôi này, tôi đi
khá chật.
Nhà hàng bảo:
- Không hề ǵ. Ông
cứ đi, ít lâu nó giăn ra th́ vừa.
Một lát, có người
vào mua. thử rồi nói:
- Đôi này, tôi đi
hơi rộng.
Nhà hàng bảo:
- Không hề ǵ! Ông
cứ đi, hễ giời hanh, nó co lại th́
vừa.
Người thứ ba vào mua,
thử giày rồi nói:
- Đôi này, tôi đi
vừa chân lắm.
Nhà hàng bảo:
- Th́ giày tôi đóng,
bao giờ đi cũng vừa chân cả, không
bao giờ co, mà cũng không bao giờ
giăn!
BACK TO TOP
3. Cả tin
Có một người thợ mộc
dốc hết vốn liếng trong nhà ra mua
gỗ, làm nghề đẽo cầy. Cửa hàng ở
ngay vệ đường, người qua kẻ lại
thường ghé vào xem. Một hôm, một ông
cụ nói:
- Bắp cày th́ phải
đẽo cho cao, cho to.
Anh ta cho là phải,
đẽo cái nào cũng vừa to vừa cao. Mấy
hôm sau, một bác nông dân rẽ vào,
trông đống cầy, lắc đầu nói:
- Thế này th́ cày
làm sao được! Phải đẽo nhỏ hơn, thấp
hơn.
Nghe cũng có lư, anh
ta liền đẽo vừa nhỏ, vừa thấp.
Nhưng hàng bầy ra
đầy ở cửa, chẳng có ai mua. Chợt có
người đến bảo:
- Ở miền núi, người
ta phá hoang, cày bằng voi. Anh đẽo
to gấp đôi gấp ba thế này th́ bao
nhiêu cũng bán được, tha hồ mà lăi!
Nghe nói được nhiều
lăi, anh ta đem gỗ c̣n lại đẽo tất
cả loại cầy để cho voi cày.
Ngày qua tháng lại,
chẳng thấy ai đến mua, vốn liếng đi
đời nhà ma. Khi anh biết bệnh cả tin
người là dại th́ đă muộn.
BACK TO TOP
4. Ai cũng phải cả
Một cửa hàng bán cá
làm cái biển đề mấy chữ to tướng:
"Ở ĐÂY CÓ BÁN
CÁ TƯƠI"
Biển vừa treo lên,
có người qua đường xem, cười bảo:
- Nhà này xưa nay
quen bán cá ươn hay sao mà bây giờ
lại phải đề là "cá tươi"!
Nhà hàng nghe nói,
xoá ngay chữ "tươi" đi. Hôm
sau, có người đến mua cá, cũng nh́n
lên biển, cười bảo:
- Người ta chẳng nhẽ
đến hàng hoa mua cá hay sao mà phải
đề là: "Ở đây"!
Nhà hàng nghe có lư,
xóa hai chữ "Ở đây" đi.
Cách vài hôm, lại có
một người khách đến mua cá, cũng
nh́n lên biển, cười bảo:
- Ở đây chẳng bán cá
th́ bày cá ra để khoe hay sao mà
phải đề là "có bán"!
Nhà hàng nghe nói,
lại bỏ ngay hai chữ "có bán"
đi. Thành ra trên biển chỉ c̣n có
mỗi chữ "cá"! Anh ta nghĩ
bụng chắc từ bây giờ không ai c̣n
bắt bẻ ǵ nữa. Vài hôm sau, người
láng giềng sang chơi, nh́n cái biển
nói:
- Chưa đi đến đầu
phố đă ngửi thấy mùi tanh, đến gần
nhà th́ đă thấy đầy những cá, ai mà
chẳng biết là bán cá, c̣n đề biển
làm ǵ nữa!
Thế là nhà hàng cất
nối cái biển.
BACK TO TOP
5. Bắt bẻ
Bữa nọ có người mời
thầy đồ đi ăn cỗ. Thầy cho một cậu
học tṛ nhỏ theo hầu. Ăn xong, thấy
trên đĩa c̣n nhiều bánh, thầy muốn
lấy vài chiếu đưa về, nhưng sợ chung
quanh người ta trông thấy, th́ mất
cả thể diện. Thầy mới nghĩ ra một
cách. Thầy cầm mấy chiếc bánh thản
nhiên đưa cho học tṛ, nói:
- Này, con cầm lấy.
Và nháy mắt ra hiệu
bảo cất mang về cho thầy. Cậu học
tṛ không hiểu được cái nháy mắt
thâm thúy này của thầy, tưởng thầy
lấy cho ḿnh, liền ăn ngay.
Thầy nh́n thấy, giận
lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người,
không dám mắng. Ra về, thầy vẫn c̣n
tiếc, kiếm cớ trả thù học tṛ. Khi
hai thầy tṛ đi cùng hàng, thầy
mắng:
- Mày là bạn bè với
tao hay sao mà dám đi ngang hàng với
tao?
Tṛ sợ, tụt lại sau
mấy bước. Thầy lại mắng:
- Tao có phải thằng
tù đâu mà mày đi sau như để áp giải?
Tṛ vội vàng chạy
lên đi trước, thầy cũng mắng:
- Mày là bố tao hay
sao mà dám đi trước tao?
Tṛ ngơ ngác quay
lại thưa:
- Con đi thế nào
thầy cũng mắng cả, thầy bảo cho con
biết như thế nào là phải ạ?
Thầy vẫn hầm hầm,
hỏi:
- Thế bánh tao đâu?
BACK TO TOP
6. Đá cũng như vàng
Một người đem bán
một nửa gia tài, để dồn tiền mua
vàng, đào hố chông ở chân tường,
thỉnh thoảng lại moi lên ngắm nghía,
lấy làm thỏa thích. Có kẻ ŕnh biết,
lẻn đào trộm mất. Người kia tiếc
của, khóc ầm lên. Ông lăo láng giềng
sang chơi, khuyên nhủ:
- Thôi, đừng khóc
nữa! Anh lấy một ḥn đá, đem chôn
xuống đấy th́ cũng như chôn vàng
thôi!
Người kia ngạc nhiên
hỏi:
- Vàng quư bao
nhiêu! C̣n đá có giá trị ǵ? Chôn dá
sao lại cũng như chôn vàng được?
- Anh có vàng mà
không biết dem ra dùng, cứ chôn măi
ở góc tường, vàng của anh có khác ǵ
đá. Cho nên lấy đá chôn thay cho
vàng cũng thế thôi.
BACK TO TOP
7. Dấu đầu hở đuôi
Người kia nghèo
nhưng muốn làm sang. Một hôm, có
người khách đến chơi, anh ta lẻn
sang hàng xóm, nhờ một chú bé đến
bưng cơm nước hộ. Anh ta dặn ḍ cách
thức, xong rồi về nhà trước, ngồi
đợi. Đợi cả buổi, vẫn không thấy chú
bé sang. Măi mới thấy chú thập tḥ
ngoài cửa. Anh ta ra oai gọi như gọi
đầy tớ trong nhà:
- Bây đâu rồi? Sao
không bưng cơm nước ra, c̣n chờ đến
bao giờ nữa?
- Thưa ông, tôi sợ
con chó nhà ông dữ quá nên từ năy
dến giờ tôi đứng đây, chữa dám vào!
BACK TO TOP
8. Ghen bóng ghen gió
Một anh học tṛ có
tính hay ghen, muốn thử ḷng vợ. Tối
đến anh ta ngồi nấp một xó, đợi vợ
đi qua, th́ chạy ra ôm chầm lấy. Vợ
giật ḿnh kêu lên. Anh ta mừng lắm,
nói:
- Rơ thật phúc nhà
ḿnh! Được người vợ trinh tiết!
Một hôm, xem sách
đến chỗ Tần Cối giết Nhạc Phi, anh
ta giận lắm, đang cầm cái chén trong
tay, quăng xuống đất vỡ tan. Vợ thấy
vậy, nói:
- Cả nhà có mười cái
chén, đập vỡ chín cái rồi, c̣n cái
này, lại đập vỡ nối, lấy ǵ mà uống?
Anh ta trợn mắt,
quát:
- À, ra ḿnh bênh
thằng Tần Cối à? Hay là ḿnh đă tư
thông với nó rồi?
BACK TO TOP
9. Ghen với người trong chiêm bao
Có một anh đang ngủ
trưa, bỗng cười khứ khích trong mơ.
Chị vợ thấy thế, đánh thức dậy:
- Anh chiêm bao thấy
ǵ mà thích thú lắm vậy?
- A! Tôi nằm mơ thấy
một trang tuyệt thế giai nhân. Mới
bắt đầu làm quen th́...
Chị vợ nổi cơn ghen,
khóc bù lu bù loa. Anh chồng hoảng
quá, vội phân trần:
- Chuyện chiêm bao,
chứ có phải chuyện thực đâu mà làm
ồn lên thế!
- Muốn chiêm bao ǵ
th́ chiêm bao, chứ chiêm bao như thế
th́ không được với tôi!
- Vậy th́ từ rày tôi
không chiêm bao như thế nữa.
Chị vợ vẫn chưa yên
tâm, bảo:
- Ngộ nhỡ sau này
anh cứ chiêm bao như thế mà anh
không cười th́ ai biết đâu đấy!
Anh chồng làm ra vẻ
hối hận, nói:
- Đă thế th́ từ rày
tôi không ngủ ngày nữa. Đă yên tâm
chưa?
BACK TO TOP
10. Dọa non
Người nọ có tính hay
ăn quà, vợ buôn tần bán tảo, dành
dụm được tiền, anh ta thường lấy
trộm, ra quán đánh chén. Vợ giận
lắm, ngồi khóc hết nước mắt. Anh ta
chẳng thương vợ th́ chớ, lại dọa tự
tử:
- Cứ như thế này th́
sống làm sao được! Hay là tôi chết
đi để nhà sống một ḿnh!
Vợ cáu lên, bảo:
- Ừ, chồng con như
thế này th́ uống dấm thanh, nhai lá
ngón mà chết quách đi cho rồi!
Anh ta nói vẻ nằn
ń:
- Dấm thanh th́
chua, lá ngón th́ đắng, nhà cứ đưa
cho tôi tiền, tôi ra chợ mua rượu
uống, say bí tỉ cũng chết. Chết như
thế khỏe hơn nhiều.
BACK TO TOP
11. Chống chế
Một tên trộm bị bắt
quả tang ăn trộm trâu. Người ta đóng
gông giải huyện. Quan huyện hỏi:
- Mày dám cả gan ban
đêm vào nhà người ta, ăn trộm trâu
phải không?
Nó thưa, vẻ tội
nghiệp:
- Oan cho con lắm.
Con chỉ lấy sợi dây thừng mà thôi.
Quan lại hỏi:
- Thế, đầu sợi dây
có trâu không?
Tên ăn trộm thưa:
- Bẩm quan, con trâu
ấy chủ nhà buộc vào, chứ con không
buộc.
BACK TO TOP
12. Biện bạch
Anh nọ nợ anh kia đă lâu rồi mà
không trả. Mỗi lần anh kia đ̣i th́
cứ kêu túng, xin khất. Một hôm, anh
kia lại đến đ̣i, thấy anh nọ đang
ngồi ăn cơm, trên mâm có cả con vịt
quay c̣n nóng hổi, mới hỏi:
- Hôm nay ăn sang thế, chắc anh
có tiền trả tôi rồi nhỉ?
Anh nọ đáp:
- Chà! Thật tôi túng quá. Hôm nay
cũng chưa trả anh được.
Anh kia trợn mắt, nói:
- Thôi đi! Cứ hẹn măi! Anh có
tiền mà không muốn trả, chứ túng
thiếu nỗi ǵ?
Anh nọ nói:
- Túng thật mà! Không dám nói dối
anh đâu!
Anh kia nói:
- Hừ! Ăn nguyên cả con vịt quay
mà c̣n kêu túng?
Anh nọ nói:
- Th́ túng đến nỗi một con vịt
cũng không nuôi nổi, phải làm thịt,
chứ c̣n túng đến như thế nào nữa!
BACK TO TOP
13. Nhanh trí
Cả hai vợ chồng nhà kia có tính
hay ăn vụng. Một hôm người vợ đi làm
đồng về, thấy trong bếp có nồi xôi
đỏ vừa chín tới. Đang đói, chị ta
nh́n trước nh́n sau, không thấy ai,
liền bốc một nắm, đứng nép sau cánh
cửa ăn vụng chồng.
Chưa ăn hết nửa nắm th́ anh chồng
ở ngoài bước vào. Nồi xôi anh ta
thổi, định ăn vụng vợ, bấy giờ chín,
mùi xôi thơm phức. Anh ta bốc một
nắm, t́m chỗ kín đáo mà ăn, sợ vợ về
trông thấy, xấu hổ chết. Kín đáo
nhất chỉ có xó cửa. vừa kéo cánh cửa
ra th́ bắt gặp chị vợ đứng đấy, tay
cầm nắm xôi, Anh ta hoảng hốt kêu
lên:
- Ô ḱa, u mày đấy à?
Rồi nhanh trí nói tiếp:
- Tôi tưởng u ăn hết rồi, tôi lấy
thêm cho nắm nữa đây này! Đi làm
ruộng về, chắc đói lắm!
BACK TO TOP
14. Mừng quá
Một anh háu đói, hôm ấy vợ đi chợ
vắng, ở nhà đói bụng, liền lấy khoai
lùi vào bếp. Khoai gần chín th́ chị
vợ về. Thấy vợ vào đến bếp, anh ta
ngượng quá, sinh ra hoảng hốt, giấu
ngay củ khoai nơi cạp quần. Khoai
nóng quá, anh ta đứng không yên chỗ
cứ thói bụng lại, nghiêng bên này
bên kia, nhảy lên xuống cho đỡ nóng.
Chị vợ thấy bộ điệu anh chồng tức
cười, liền hỏi:
- Anh làm ǵ mà nhảy cỡn lên như
vậy?
Anh chồng cười nhăn nhó:
- Thấy ḿnh về, tôi mừng quá!
BACK TO TOP
15. Mưu mẹo
Có hai anh chơi với nhau rất
thân, nhưng hay bắt bẻ nhau. Anh kia
nói cái ǵ th́ anh này bắt bẻ: "Có
nhẽ đâu thế!" Một hôm, hai anh
bàn với nhau:
- Chúng ta đă chơi thân với nhau
th́ phải tin lời nhau, đứa nào c̣n
nói "Có nhẽ đâu thế" th́
phải phạt hai quan tiền.
Hôm sau, anh kia gặp anh nọ, liền
bảo:
- Đêm qua, nhà tôi mất trộm!
Anh nọ hỏi:
- Mấy những ǵ?
Anh kia trả lời:
- Mấy cái giếng sau vườn!
Anh nọ gân cổ lên buột miệng,
nói:
- Có nhẽ đâu thế!
Anh kia cười ồ:
- Đấy nhé! Lại nói rồi nhé! Mai
tôi sang nhà lấy tiền đấy!
Anh nọ tức lắm, về nhà thuật
chuyện cho vợ nghe. Chị vợ bảo:
- Không lo, mai anh cứ giả vờ
chết, anh ấy sang đă có tôi đối đáp.
Hôm sau, anh kia sang, vừa bước
chân đến cửa đă nghe tiếng khóc thảm
thiết. Vào giữa nhà th́ thấy bạn nằm
sơng sượt trên giường, chị vợ rũ
rượi ngồi cạnh, giọt ngắn giọt dài.
Anh kia liền hỏi dồn:
- Anh làm sao thế? Anh làm sao
thế?
Chị vợ mếu máo nói:
- Nhà tôi chết rồi, anh ơi! Hôm
qua không biết đi đâu về, vừa bước
vào đến sân th́ bị tột con vịt giẫm
chế tươi.
Anh kia nghe phi lư qua, giậm
chân bảo:
- Có nhẽ đâu thế?
Anh kia nhỏm đậy ngay:
- Đấy nhé! Lại nói rồi đấy nhé!
C̣n đ̣i tiền nữa không?
BACK TO TOP
16. Đối đáp
Một anh có râu, một anh khổng râu
ngồi nói chuyện với nhau. Anh không
râu muốn chế nhạo anh có râu, hỏi:
- Đố anh biết trong thế gian, cái
ǵ cứng nhất nào?
Anh có râu đáp:
- Cứng nhất chỉ có đá với sắt.
Anh không râu lắc đầu:
- Không phải. Đá đập cũng vỡ, sắt
nung cũng mềm.
Anh có râu đàng chịu, hỏi lại:
- Thế th́ cái ǵ?
Anh không râu chỉ vào cằm anh có
râu:
- Râu là cứng nhất! Da mắt anh
dày như thế kia mà râu cũng đâm
thủng được, th́ râu chẳng cứng nhất
là ǵ?
Anh có râu liền bảo:
- Da mặt tôi dày thật, nhưng dày
sao bằng da mặt anh!
Anh không râu hỏi vặn lại:
- Bằng vào đâu mà anh nói như thế?
- Th́ đấy! Râu cứng như anh nói
mà nào có đâm thủng được da mặt anh
đâu! Vậy da mặt anh chả dày hơn da
mặt tôi là ǵ?
BACK TO TOP
17. Đúng như lời
Mẹ chồng và con dâu nhà nọ chẳng
may đều góa phụ. Mẹ chồng dặn con
dâu:
- Số mẹ con ta rủi ro, thôi th́
cắn răng mà chịu vậy!
Không bao lâu, mẹ chồng có tư
t́nh, người con dâu nhắc lại lời dặn
ấy, th́ mẹ chồng trả lời:
- Mẹ dặn là dặn con, chứ mẹ th́
c̣n răng đâu nữa mà cắn.
BACK TO TOP
18. Ngớ ngẩn
Một hôm, ông sai cháu ra chợ mua
một đồng mắm, một đồng tương. Thằng
bé mang hai cái bát đi ra chợ, nhưng
đi được một quăng, sực nhớ điều ǵ,
quay trở lại hỏi ông:
- Ông ơi! đồng nào mua mắm, đồng
nào mua tương ạ?
Ông bảo:
- Đồng nào cũng được mà!
Thằng bé lại chạy đi. Một hồi
lâu, lại mang hai cái bát không trở
về, hỏi:
- Ban năy, cháu quên chưa hỏi
ông: bát nào đựng tương, bát nào
đựng mắm ạ?
BACK TO TOP
19. Đổi giầy
Một anh đi nhầm giày, chiếc cao
chiếc thấp. Ra đường thấy bước khó
khăn, anh ta phàn nàn:
- Quái lạ! Chân ḿnh hôm nay sao
lại bên dài bên ngắn thế này? Hay là
đường cái khập khễnh?
Kẻ qua đường nghe thấy, bảo:
- Không phải. Ông đi nhầm giày
rồi nên mới chiếc cao chiếc thấp.
Anh ta vội về nhà lấy đôi giày
kia. Cầm hai chiếc giày kia lên, anh
ta xem xét một lúc, rồi lắc đầu nói:
- Vẫn chiếc cao, chiếc thấp!
BACK TO TOP
20. Thừa một con
Một anh đi chợ mua một đàn ḅ sáu
con. Anh ta ngồi lên lưng con đầu
đàn, dắt cả về. Giữa đường, anh ta
nh́n đàn ḅ, đếm:
- Một, hai, ba, bốn, năm.
Đếm đi đếm lại, vẫn chỉ c̣n năm
con! Cuống lên, anh ta vắt đầu vặt
tai, không hiểu ra làm so cả. Về đến
nhà, chưa kịp xuống, vẫn ngồi trên
lưng ḅ, đă mếu máo:
- Chết mất rồi! Tôi đánh mất một
con ḅ rồi!
Chị vợ nghe tiếng chồng khóc,
chạy ra, hỏi:
- Sao? Mua mấy con mà để mất một
con?
Anh kia chỉ năm con ḅ đi theo
sau, nói:
- Sáu con. Bây giờ chỉ c̣n năm
con thôi!
Chị vợ vừa cười vừa nói:
- Thừa một con th́ có!
|