|
Cây lằng mọc hoang trong nhiều cánh
rừng miền trung, nhưng lá lằng thái nhỏ
phơi khô để nấu canh thì hình như chỉ có
ở làng Quỳnh Đôi (tỉnh Nghệ An). Canh lằng
có vị đắng thanh rất đặc trưng, húp
vào để lại vị ngọt khó tả nơi
cổ họng. Người Quỳnh Đôi ăn canh
lằng quanh năm và còn dùng nó như một bài thuốc
giải nhiệt, kích thích tiêu hóạ
Cả một quãng đời dài đi khắp đó
đây nhưng tôi chưa thấy ở đâu có món canh
lằng như ở quê tôị
Cây lằng mọc hoang trong những cánh rừng miền
trung. Cái tên đó là do làng tôi tự đặt riêng. Còn các
địa phương khác gọi là "cây chân chim"
(vì lá xẻ thùy giống chân chim) hoặc cây "ba
gạc". Họ thường hái lá về sắc
đặc để... tắm khi bị ghẻ. Chỉ
có người quê tôi là đem về thái nhỏ phơi khô
để dành nấu canh quanh năm mà thôị
Cũng chân chất như người quê tôi, món canh
lằng rất dễ nấu và đơn giản.
Chỉ cần đun sôi nước, tra mắm muối
rồi thả vào một nắm lá bắc xuống là xong.
"Cầu kỳ" thì nấu theo công thức "xe -
pháo - mã". Mấy quả cà chua dại (mọc hoang trong
vườn rất nhiều), một mớ tôm mớ tép
đi làm đồng gom về cùng với lá lằng là
được nồi canh rất đặc trưng:
vị đắng thanh, húp vào ấm ran đầu
lưỡi sau thấy ngọt nơi cổ họng. Còn
mùi hương thì dâng lên rất khó tả. Đặc
biệt ăn kèm cà pháo chấm mắm tôm thì tải
được không biết mấy bát cơm cho
phảị
Không chỉ là một món ăn không thể thiếu
với người dân quê tôi, canh lằng còn là một bài
thuốc quý, vị mát lặn cả rôm sảy, mụn
nhọt và kích thích tiêu hóa rất tốt.
Món canh lằng đã theo chân những người quê tôi
đi khắp nơi trong nước và trên thế
giớị Từ một món ăn dân dã, lá lằng
phơi khô đã trở thành một món "quà quý" mà
những ai nơi "đất khách quê người"
đều mong ngóng được người thân
gửi biếụ
Cứ mỗi khi Tết về, trong mâm cỗ đầy
"sơn hào hải vị" tôi vẫn dành riêng
một góc đặt bát canh lằng đạm bạc
nhưng thanh tao để hương vị của nó làm
dịu đi nỗi nhớ quê hương.
|